Biển lạ

Nhiều lần anh băn khoăn tự hỏi

Liệu em yêu có thích biển không?

Biển bao la những con sóng màu hồng

Như tình yêu của anh không thể mất.

Biển mênh mang vẫn bao hàm sự thật

Ánh nắng vàng trải rộng tới bờ xa.

Vẫn nhớ về những kỷ niệm chưa xa

Ngày nào đó, anh sẽ cùng em đi biển lạ…

Ngọc Anh Branding

Xem thêm:

Gió đổi chiều

Em và hắn

Buông tay

Phải không em

Rùa và thỏ – Bài học từ ngụ ngôn

Những câu truyện ngụ ngôn

“Rùa và Thỏ” là truyện ngụ ngôn quen thuộc với tất cả chúng ta. Những ai đã từng trải qua bài học vỡ lòng, hoặc nếu không thì chí ít cũng một lần được nghe bà, mẹ, anh chị, hay bạn bè… kể lại. Đó là bài giáo dục về tính kiên trì, siêng năng, nhẫn nại, không tự cao tự đại, không làm việc bất cẩn, thiếu kỷ luật. Đến nay, câu chuyện vẫn có không ít điều khiến chúng ta phải suy ngẫm.

Bởi xét trong xã hội hiện đại, làm con thỏ “nhanh nhẩu đoảng” chưa hắn đã hoàn toàn xấu, cam phận con rùa “từ từ tiến” cũng chẳng phải đã tuyệt đối tốt. Vậy nên từ câu chuyện ngụ ngôn này, cựu Chủ Tịch kiêm Tổng Giám Đốc điều hành Coca Cola – Roberto Goizueta đã mở rộng nội dung. Qua đó thấy được nhiều giá trị nhân văn sâu sắc, đúc kết những triết lý nhân sinh phù hợp hơn với xã hội ngày nay.

Cuộc đua đầu tiên

Ngày xửa ngày xưa có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy. Thỏ xuất phát nhanh như tên bắn, chạy thục mạng một hồi. Sau khi thấy đã bỏ khá xa rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt một lát và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua, giành chiến thắng. Thỏ giật mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã thua.

Bài học từ câu chuyện: Những người dù nhanh nhẹn nhưng luôn cẩu thả trong suy nghĩ và hành động cuối cùng cũng sẽ bị đánh bại bởi những người siêng năng, cẩn thận, dù bản chất họ chậm hơn rất nhiều.

Thỏ vô cùng thất vọng vì để thua rùa. Nó nhận ra rằng nó thua chính vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng thì rùa không thể thắng được. Vì thế, nó quyết định thách thức rùa bằng một cuộc đua mới. Rùa đồng ý.

Cuộc đua thứ hai

Lần này, thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy một mạch về đích. Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.

Bài học từ câu chuyện: Dù siêng năng, cẩn thận nhưng chậm chạp cũng sẽ phải thua người nhanh và chắc chắn. Trong công việc hàng ngày của chúng ta: Giữa một người chậm, cẩn thận và đáng tin cậy với một người nhanh nhẹn, đáng tin cậy. Chắc chắn người nhanh nhẹn sẽ được trọng dụng hơn nhiều, và họ sẽ tiến xa hơn trong sự nghiệp cũng như trong cuộc sống. Chậm và chắc là điều tốt, nhưng nhanh và đáng tin cậy sẽ tốt hơn rất nhiều.

Rùa ngẫm nghĩ và nhận ra rằng, nó không có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi. Nó nghĩ một hồi, rồi quyết định thách thỏ một cuộc đua khác. Tuy nhiên lần này có một chút thay đổi về lộ trình, thỏ đồng ý.

Cuộc đua thứ ba

Chúng bắt đầu cuộc đua, cả hai đều tự hứa với mình là phải nhanh. Thỏ bắt đầu chạy với tốc độ cao nhất cho đến bên bờ sông. Vạch đích đến còn 1 km nữa ở bên kia sông, nước chảy lững lờ. Thỏ ngước nhìn lên tinh toán đoạn đường vòng, quá xa và không thể hoàn thành kịp trước Rùa. Thỏ lắc đầu ngao ngán cho đoạn kết của mình. Nó ngồi xuống và tự hỏi không biết phải làm sao. Không lâu sau, rùa cũng đến nơi, lội xuống sông và bơi qua sông một cách dễ dàng. Rùa tiếp tục chạy và kết thúc đường đua.

Bài học từ câu chuyện: Mỗi người đều có một ưu thế riêng về một lĩnh vực nào đó, bạn phải xác định được ưu thế nổi trội của mình, sau đó mới có thể tìm được con đường đi phù hợp. Khi làm việc dựa trên thế mạnh của mình, chắc chắn bạn được cấp trên quan tâm. Đó cũng là một động lực để bạn tiến xa hơn nữa.

Kết truyện

Đến đây, thỏ và rùa đã trở thành đôi bạn thân thiết, chúng cùng ngồi với nhau và suy ngẫm. Cả hai đều nhận ra rằng cuộc đua sau cùng có lẽ sẽ có kết quả tốt hơn nếu chúng hợp tác cùng nhau. Vì thế, chúng quyết định tổ chức một cuộc đua cuối cùng, nhưng chúng sẽ cùng chạy chung một đội. Cuộc đua bắt đầu, thỏ cõng rùa chạy đến bờ sông. Rùa lội xuống sông và cõng thỏ bơi qua bên kia sông. Lên đến bờ, thỏ lại cõng rùa đưa cả hai về đích. Và chúng cũng nhận ra rằng đã về đích sớm hơn rất nhiều so với các lần đua trước.

Bài học từ câu chuyện: Sẽ rất tuyệt vời nếu mỗi người đều thông minh và đều có ưu điểm riêng, dù vậy nhưng nếu các bạn không cùng làm việc với nhau trong một đội và cùng chia sẻ, cống hiến ưu thế của từng người, các bạn sẽ không bao giờ thực hiện công việc được hoàn hảo. Bởi vì luôn luôn có những trường hợp bạn không thể làm tốt hơn người khác. Điều quan trọng của làm việc theo nhóm là phải chọn được người trưởng nhóm trong từng trường hợp cụ thể. Đó phải là người có ưu thế về lĩnh vực mà họ làm trưởng nhóm.

Bài học rút ra

Xuyên suốt câu chuyện là ý chí của cả thỏ và rùa, chúng đều không đầu hàng sau thất bại. Thỏ quyết tâm làm việc hăng say hơn và cố gắng nhiều hơn sau khi đã trải qua thất bại cay đắng, rùa cũng đành phải thay đổi chiến lược vì nó đã cố gắng làm việc hết sức nhưng không đạt hiệu quả. Trong cuộc sống, khi phải đối mặt với thất bại, có thể đó là thời điểm thích hợp để mỗi chúng ta cố gắng hơn và nỗ lực nhiều hơn nữa, nhưng đôi lúc cũng cần phải thay đổi chiến lược, đồng thời thử tìm giải pháp khác. Và cũng có khi cùng lúc phải làm cả hai việc này.

Truyện đã dạy cho chúng ta khá nhiều bài học lý thú:
– Ý tưởng quan trọng nhất là “nhanh và vững chắc” sẽ luôn đánh bại “chậm và ổn định”.
– Thứ hai là làm việc với những ưu điểm của bạn, đầu tư nhiều thời gian, công sức và quan trọng nhất là biết cách kết hợp thế mạnh của từng người để tạo thành nhóm làm việc chuyện nghiệp, sẽ luôn chiến thắng bất cứ một cá nhân nào.
– Thứ ba là không bao giờ đầu hàng hay nản chí sau thất bại.
– Và cuối cùng, phải tìm giải pháp cho tình huống, không bỏ cuộc trước bất kỳ tình huống nào.

Nguồn Internet

Xem thêm:

Cuốn sách và giỏ đựng than

Bao Thanh Thiên và cậu bé mù xây cầu

Bài học về nghệ thuật quản lý nhân sự qua câu chuyện “Thợ săn quản lý bầy chó”

Yếu tố giới hạn bản thân

Giới hạn bản thân của bạn là gì? Nếu bạn thấy mình giỏi mà mãi không thể thành công, bài viết này sẽ cho bạn câu trả lời.

Em thấy mình cũng giỏi mà sao không thành công bằng người?

Nếu bạn hỏi ai đó “Em thấy mình cũng giỏi mà sao không thành công bằng người?”. Bạn nghĩ rằng đây cũng là câu hỏi thường trực của nhiều bạn.

Thường người ta sẽ an ủi động viên là cứ kiên nhẫn, hoặc cùng lắm là giải thích bằng số mệnh. Nhưng nếu bạn hỏi anh Vũ Nguyên Thành, sẽ nhận được câu trả lời ngay: “Có giỏi gấp mười mà không biết hạn chế các Limiting Factor thì mãi vẫn thế thôi. Mức độ thành công của người lãnh đạo không phụ thuộc vào độ giỏi – giỏi là đương nhiên, là điều kiện cần – mà phụ thuộc vào các yếu tố giới hạn bản thân của anh ta”.

Limiting Factor

Tiến sĩ Vũ Nguyên Thành là chuyên gia về công nghệ sinh học. Anh Thành giải thích về Limiting Factor của một hệ sinh vật. Để dễ hiểu lấy tạm hình ảnh một cây non đang lớn. Cây chỉ có thể phát triển tốt nếu có đầy đủ các yếu tố cần thiết: đất, phân bón, nước… để cung cấp dưỡng chất, là ánh sáng và khí trời để quang hợp. Nếu chỉ một trong các yếu tố đó bị hạn chế, cây sẽ không lớn được, còi cọc, thậm chí có thể chết.

Tổng quát hơn, năng lực của một hệ thống không bao giờ vượt qua và luôn bị khống chế chính bởi yếu tố giới hạn của hệ thống đó, cho dù các yếu tố khác trong hệ thống không bị giới hạn.

Lấy thêm một ví dụ về chai Lavie 1 lít. Nếu chiếc chai bị một lỗ dò ngang thân, nước sẽ chảy ra. Khả năng chứa nước của chai chỉ còn lại ngang mức xấp xỉ với vị trí lỗ dò đó. Chai có thể chứa được không tới nửa lít. Đây chính là chính là yếu tố giới hạn cho khả năng trữ nước của chai.

Nói vậy để hiểu rằng mỗi người chúng ta, cho dù năng lực có tốt đến đâu   nhưng vẫn sẽ bị những yếu tố giới hạn khống chế, và làm phung phí đi tài năng, như nước bị trào đi vậy. Đó là lí do nhiều người đi học rất thông minh, thi cử giỏi giang, nhưng ra đời không thành công như bạn bè cùng trang lứa. Có thể anh ta giỏi về năng lực nghề nghiệp, nhưng lại bị những yếu tố giới hạn mà những người đang thành công hơn không vướng phải.

Giới hạn bản thân với nhân sự trong doanh nghiệp

Đối với nhân sự, mỗi người đều có thể có hàng tá những tính cách mang tính Limiting Factors giới hạn sự thành công của mình: tính vô trách nhiệm, tính luộm thuộm, vô kỷ luật, thiếu kế hoạch, hay sai hẹn, ngại giao tiếp, thích nhậu nhẹt, hay bông lơn, thiếu hài hước, tính sợ Tây,…

Một bạn lập trình giỏi nhưng luộm thuộm và thiếu kỷ luật rất khó thăng tiến. Một bạn bán hàng đầy kỹ năng nhưng luôn sai hẹn hẳn không thể thành công. Và một người uyên bác, tầm nhìn rộng nhưng thiếu kỹ năng diễn thuyết hoặc lười quan hệ t không thể trở thành một lãnh đạo tốt.

Đối với nhân viên, việc phát huy các sở trường của mình sẽ vô cùng quan trọng hơn. Yếu tố giới hạn của các nhân viên sẽ được bổ khuyết bởi đồng nghiệp và hạn chế tối đa thông qua kỹ năng làm việc nhóm. Nhưng đối với lãnh đạo, việc hạn chế tiến tới loại bỏ các yếu tố giới hạn lại chính là chìa khóa cho các bước thành công tiếp theo.

Đối với một tổ chức, người lãnh đạo chính là yếu tố giới hạn của tổ chức đó. Một công ty sẽ chỉ phát triển được đến ngưỡng bị hạn chế bởi tầm của CEO. Khi đó, công ty chỉ có thể phát triển lên một tầm khác khi thay CEO mới, hoặc CEO cũ phải tự hạn chế hoặc loại bỏ được các yếu tố giới hạn đang cản trở bản thân và qua đó, cản trở cả tổ chức.

Tổng kết

Không phải ai cũng nhìn ra yếu tố giới hạn của mình, nhưng nhìn ra được còn là dễ. Để hạn chế hoặc loại bỏ hẳn nó mới là điều khó khăn. Điều này đòi hỏi một nghị lực phi thường mà ít người làm được. Những người đó thường dễ có thành công lớn.

Tôi có ông em xin được giấu tên, là luật sư giỏi, uyên bác đông tây kim cổ, hành xử chuẩn mực trước sau nhưng đường hoạn lộ thì rất gian nan vất vả. Tán gẫu với nhau hắn vẫn khoe bộ răng xấu kinh hoàng của hắn là quý tướng. Tôi cười bảo răng chính là limiting factor của chú, sửa đi. Hắn nghe lời, bỏ ra 30 triệu làm lại quả răng. Quả nhiên sau trúng cử đại biểu, lên ầm ầm như diều gặp gió. Cũng may là sửa răng dễ hơn nhiều so với sửa tính cách.

Còn yếu tố giới hạn của bạn là gì?

  Theo HOANG TO FACEBOOK

Xem thêm:

Công thức để trở thành sinh viên thành công.

Điều gì tôi cần ở một nhân viên giỏi?

Cuốn sách và giỏ đựng than

Câu chuyện bắt đầu

Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách.

Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:

– Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp cuốn sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ?

Cậu bé và giỏ nước

Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:

– Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!

Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.

Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:

– Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!

Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước.

Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:

– Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!

Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được. Nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.

Nhiều lần thử mà cậu bé vẫn không mang được giọt nước nào về

– Ông xem này – Cậu bé hụt hơi nói – Thật là vô ích!

– Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư… – Ông cụ nói – Cháu thử nhìn cái giỏ xem!

Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.

– Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ. Nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.

Nguồn Internet

Đọc thêm:

Rùa và thỏ – Bài học từ ngụ ngôn.

Bao thanh thiên và cậu bé mù xây cầu.

Bài học về nghệ thuật quản lý nhân sự qua câu chuyện “Thợ săn quản lý bầy chó”.

 

Xây dựng chiến lược Marketing và Branding

Marketing và Branding dưới góc nhìn cá nhân của Ngọc Anh Branding sẽ như thế nào? Cùng tìm hiểu và tham khảo để có cho mình những góc nhìn đa chiều!

bia-01

Nhân buổi đào tạo nội bộ Câu lạc bộ Nhà quản trị Thương hiệu kết hợp với Câu lạc bộ Marketing Đại học Thương Mại, mình có chia sẻ với các bạn một vài quan điểm cá nhân liên quan đến Marketing và Branding. Trong đó có đề cập đến mối liên hệ giữa chúng và cách trình bày chúng trong một chiến lược sản phẩm. Phối hợp marketing và thương hiệu hợp lý sẽ mang lại cho doanh nghiệp cơ hội phát triển mạnh.

Nội dung trong buổi chia sẻ gồm 03 vấn đề chính. Đó là phân biệt marketing và branding, lập chiến lược cơ bản, lập chiến lược siêu cơ bản. Dưới đây, mình chia sẻ luôn Slide trình chiếu của mình hôm ấy cho bạn nào quan tâm. Những bạn đã đến tham gia có thể lưu về để dành xem lại mỗi khi cần nhé! 

Lưu ý: Slide mang tính “trừu tượng”, chỉ dành cho bạn nào nghe mình chém gió hôm ấy mới hiểu nhé ^^

Marketing & Branding-01Marketing & Branding-02 Marketing & Branding-03 Marketing & Branding-04 Marketing & Branding-05 Marketing & Branding-06 Marketing & Branding-07 Marketing & Branding-08 Marketing & Branding-09 Marketing & Branding-10 Marketing & Branding-11 Marketing & Branding-12

Trên đây là toàn bộ slide trong buổi chia sẻ với hai câu lạc bộ. Nếu có nhu cầu tìm hiểu sâu hơn, bạn có thể tham khảo bài viết khác trên website của mình. Ngọc Anh Branding rất sẵn sàng nhận các ý kiến phản hồi. Hãy phản biện tích cực để cả bạn và mình đều có những cái nhìn đa chiều nhé!

Nguồn: Ngọc Anh Branding

Cách phân biệt một số khái niệm thương hiệu cơ bản

Cách phân biệt một số thuật ngữ cơ bản

1. Thương hiệu và nhãn hiệu

Rất nhiều bạn sinh viên của chuyên ngành Quản trị thương hiệu, đại học Thương Mại có gửi tin nhắn cho mình một câu hỏi “Thương hiệu với nhãn hiệu có giống nhau không, mà nếu không thì khác nhau như thế nào?”

Để diễn giải một cách dễ hiểu thì có thể hiểu là nó có khác nhau.

1.1. Thương hiệu

Có những quan điểm cho rằng hai khái niệm thương hiệu và nhãn hiệu là một. Thậm chí trong luật Sở hữu trí tuệ không có khái niệm “thương hiệu”. Nhưng về bản chất, thương hiệu (brand) không chỉ là nhãn hiệu (trademark), mà còn là rất nhiều thứ khác. Điển hình nhất có thể nhắc đến là nhạc hiệu.

Thương hiệu, thương hiệu ngoài những thứ hữu hình như vậy thì còn bao gồm cả uy tín, cảm nhận, liên tưởng về hình ảnh sản phẩm, doanh nghiệp trong tâm trí khách hàng. Chính vì vậy, thương hiệu là VÔ HÌNH.

1.2. Nhãn hiệu

Nhãn hiệu là cái gắn lên hàng hóa, hoặc doanh nghiệp nhằm mục đích chính là phân biệt. Và chắc chắn, nhãn hiệu HỮU HÌNH.

Chốt lại, nó có khác nhau, nhãn hiệu là một bộ phận của thương hiệu (nói chính xác thì Nhãn hiệu thuộc Bộ nhận diện thương hiệu). Tuy nhiên, do tổng thể thương hiệu bao gồm cả những yếu tố vô hình nên không được sử dụng trong các văn bản quy phạm phạm luật, mang tính rõ ràng và học thuyết cao.

2. Hàng giả và hàng nhái

Một câu hỏi được hỏi nhiều thứ hai là “hàng giả với hàng nhái phân biệt như thế nào?”. Câu này thì chắc chắn là nó khác nhau luôn.

Hàng nhái là hàng bắt chước “gần giống” với hàng thật, nhằm mục đích dựa hơi hàng thật để kiếm xiền. Nó sẽ thuộc dạng cạnh tranh không lành mạnh, kiểu Aquafina thì ngay lập tức có bọn Aquaxina, Aquatina,… nổi lên kiếm cơm và với các mặt hàng cao cấp như GUCCI, Versace, D&G,… thì hàng nhái giá rẻ hơn rất nhiều. Đối với hàng nhái, người dùng có thể bị nhầm lẫn nhưng vẫn nhận ra hàng nhái với hàng thật (các loại đồ tầm thấp) hoặc người ta vẫn biết đó là hàng nhái và tự nguyện mua (với các hàng hóa cao cấp)..

Hàng giả là hàng bắt chước “giống 100%” hàng thật, nhằm mục đích lừa đảo khách hàng. Khách hàng sẽ khó mà phân biệt được hàng giả với hàng thật. Bên cạnh đó, giá của hàng giả thì chả kém gì hàng thật, lừa đảo mà lại.


Đọc thêm: Phát triển thương hiệu, hiểu trước xây sau.

Tạm vậy thôi, hôm nay mình phân biệt hai khái niệm thế đã. Đây là quan điểm cá nhân của Ngọc Anh Branding, gạch đá thoải mái.

Cách xây dựng một thương hiệu cá nhân

Việc xây dựng thương hiệu cá nhân cần tập trung vào những bước nào? Cùng Ngọc Anh Branding tìm hiểu trong bài viết dưới đây.

Các bước xây dựng thương hiệu cá nhân

Bạn Huyền Ngân K48T4 chuyên ngành quản trị thương hiệu ĐHTM có đặt một vấn đề mà mình cũng rất quan tâm là “muốn xây dựng 1 bản kế hoạch xây dựng thương hiệu cá nhân chi tiết cho một người thì phải làm những bước nào ? Em có thể tìm kiếm các nguồn tài liệu nào?”

Thật sự mà nói, thương hiệu cá nhân (personal brand) là một vấn đề hiện tại vẫn còn đang tranh luận nhiều trên thế giới, ở Việt Nam, em có thể tìm được rất nhiều bài viết về personal brand ngay lập tức với Google. Kiểu như 9 bước xây dựng thương hiệu cá nhân, 8 bước, 12 bước,… Nhưng theo anh, xây dựng thương hiệu cá nhân cũng như xây dựng thương hiệu khác, chỉ cần tập trung vào 4 bước. 4 bước đó là: xây dựng, bảo vệ, phát triển và khai thác giá trị.

1. Xây dựng

Trong phần này em tập trung vào xác định và định vị. Em hãy hiểu thương hiệu là cái gì đó khác biệt với người khác và thống nhất với mình. Đó là cái mà khi người ta nhắc đến em, người ta nghĩ ngay đến điều mà định vị. “Ngân ấy hả, cậu ấy luôn đúng giờ” hoặc “Ngân ấy hả, thay người yêu như thay áo ấy”… Đó là điểm đặc biệt nhất của em và khác biệt so với SỐ ĐÔNG NGƯỜI. Nhưng mà cũng nên “Đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại” nhé!

2. Bảo vệ

Personal brand không như các loại thương hiệu khác, nó như Quyền tác giả vậy, hình thành ngay khi em ra đời, chỉ cần bảo vệ khi có ai đó mạo danh em làm việc xấu, khi đó em có thể kiện (nhưng cái này liên quan đến luật Dân sự nhiều hơn là luật Sở hữu trí tuệ – tham khảo Luật Dân sự 2005 em nhé ^^) Hoặc nhẹ nhàng hơn là có ai đó mạo danh em viết thư tình cho thằng khác chẳng hạn, cái này ko cần kiện, cho nó mấy bạt tai là được (nhưng mà viết thư tình cho anh thì thôi không sao, tha cho nó cũng được.

3. Phát triển

Ngoài khác biệt với bên ngoài, em cần thống nhất và duy trì điều đã tạo nên thương hiệu cho em. Ví dụ, người ta nghĩ em là cô gái không bao giờ trễ giờ, thì đừng bao giờ đi muộn dù chỉ 30s. Hoặc thương hiệu thay người yêu như thay áo thì đừng yêu thằng nào lâu quá 1 tuần. Kiểu thế, tức là phải duy trì được điều mà em đã định vị cho mình

4. Khai thác giá trị

Quả này hơi căng, vì như anh thấy bây giờ, ở Việt Nam cũng chưa nhiều người mà thương hiệu của họ có thể “khai thác giá trị” những khi em nổi tiếng, đôi khi chỉ câu nói của em, cũng có thể quy ra thóc

Đó, thương hiệu cá nhân đơn giản là vậy, nhưng làm mới khó. Tài liệu thì em có thể tìm kiếm trên thánh Gu Gồ. Nếu đọc hiểu tiếng anh tốt thì em nên đọc các tài liệu Personal Branding của nước ngoài nhé.

Đọc thêm: Phỏng vấn xin việc và câu chuyện thương hiệu cá nhân.

Chúc em giữ được niềm đam mê với thương hiệu!

Ngọc Anh Branding

Sinh viên năm hai đã cần đi thực tập chưa?

1. Thực tập cho sinh viên năm hai?

Một lần, mình nhận được một tin nhắn cụ thể từ một em sinh viên năm hai chuyên ngành quản trị thương hiệu, Đại học Thương Mại “Sinh viên năm hai như chúng em thì đã nên đi thực tập chưa?”. Nghĩ lại thấy thời gian qua cũng nhiều người hỏi mình thế mà chưa có thời gian nói cụ thể, hôm nay mình sẽ chém gió về vấn đề này vậy

2. Nên hay không nên thực tập từ năm hai?

Sinh viên năm hai đã nên đi thực tập chưa? Nên, mà cũng chưa nên.

Tại sao nên? Đi thực tập sẽ cho các em sinh viên rất nhiều kinh nghiệm thực tế, và tư duy thực tế. Điều này giúp các em biết cách áp dụng các kiến thức đã học trên giảng đường. Nhiều người nói các nhà tuyển dụng bây giờ vô lý, sinh viên vừa ra trường đã đòi hỏi kinh nghiệm, không cho làm thì kinh nghiệm ở đâu ra?

Đâu phải cứ ra trường đi làm mới gọi là kinh nghiệm. Các bạn hoàn toàn có thể tích lũy kinh nghiệm trong quá trình học. Thay vì ngồi than vãn thì hãy nhớ câu “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Sao mình không tích lũy kinh nghiệm từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường? Vậy kinh nghiệm ở đâu ra? Là lao đầu vào làm việc, thực tập. Cái “nên” nó ở chỗ ấy.

Vậy tại sao không nên? Bởi vì với các bạn sinh viên trẻ, nhiệt huyết có thừa nhưng kinh nghiệm và kỹ năng xác định công việc phù hợp còn hơi yếu. Để tìm được một công việc mà tránh “tiền mất tật mang” cũng không phải đơn giản. Công nhận là đi làm, đi thực tập thì các em có thêm kinh nghiệm. Nhưng kinh nghiệm ấy có giúp gì được cho mục tiêu của các em không thì đó lại là một vấn đề khác.

Nếu sau này các em có mục tiêu về quê phát triển nông nghiệp thì rõ ràng việc thực tập trong công ty sắt thép, bê tông sẽ không đạt hiệu quả cao. Chưa kể đến trường hợp rơi vào kinh doanh đa cấp thì thôi rồi.

3. Kết luận

Vậy vấn đề ở đây là gì? Vấn đề là các em phải xác định thật rõ ràng mục tiêu dài hạn của các em là gì? Và dùng hết tài nguyên, công sức để làm, để thực tập CHỈ NHỮNG VIỆC PHỤC VỤ CHO MỤC TIÊU ẤY MÀ THÔI, tránh mất công, mất sức không cần thiết. Hơn nữa, khi các em xác định được mục tiêu rõ ràng và hết mình vì mục tiêu ấy, các em sẽ không bao giờ đi lạc đường.

Đọc thêm: Yếu tố giới hạn bản thân

Chúc các em thành công và tìm ra con đường của chính mình!

(Ngọc Anh Branding)

P/s: Bài viết theo quan điểm cá nhân, gạch đá xin nhận