Cờ vua và cờ tướng đều có 32 quân cờ, chia làm 2 phe. Cờ tướng đại diện cho văn hóa phương Đông, cờ vua đại diện cho văn hóa phương Tây. Đâu là sự khác nhau? Dưới đây là bài viết “Cờ Vua – Cờ Tướng và tư duy nhân sự từ góc nhìn cờ tướng” sẽ đem đến cho bạn cách nhìn hoàn toàn mới.

BÀI HỌC 1: KHẢ NĂNG BÀY BINH BỐ TRẬN

Tôi đánh giá cao hơn ông Sếp trong cờ tướng vì các lý do sau:

– Lý do 1: Cùng là đội hình 32 nhân sự, nhưng ông sếp cờ vua lại tuyển 8 anh/chị Tốt ( nhân sự yếu nhất), tỷ lệ 8/32 =25% trong khi cờ tướng là 5/32 chiếm 15,6%.

– Lý do 2: Cách sắp xếp đội hình của ông Sếp cờ vua thiếu khoa học ở chỗ các nhân sự cao cấp như xe, mã, tượng muốn xuất chiêu lại phải chờ các ông tốt đầu thí điểm đi trc, đẩy tốt đầu đi 2 bước vào vòng nguy hiểm, tạo khoảng trống mới đi được -> chồng chéo trong công việc. Trong khi các quân của cờ tướng như Pháo, Mã, Xe.. của cờ tướng có thể di chuyển triển khai làm mẫu ngay, kiểu đi đầu làm gương động viên đàn em Tốt yên tâm anh chốt #sale cho chúng mày xem . Nếu Tốt vẫn sợ ra trận thì Sếp cờ tướng cho Pháo đánh ngay thế hy sinh làm mẫu vồ mã đối phương ở ngay khúc dạo đầu . Quả là tính tập thể, đoàn kết cao.

BÀI HỌC 2: KHẢ NĂNG DẪN DẮT (LEADER)

Ông sếp cờ vua đúng là lãnh đạo trẻ mới lên – Ngựa non háu đá, hung hăng đi khắp bàn cờ, ừ thì cứ gọi là ông có khả năng di chuyển thiên biến vạn hoá, nhưng nói thật là do ông không tuyển được quân tốt, không đào tạo được quân tốt nên ông di chuyển nhiều là đúng rồi .

Ông sếp cờ tướng mới thực sự là có tài quản lý Pro, đã trải qua tuổi trung niên nên anh ko di chuyển được như sếp cờ vua. Nhưng với kinh nghiệm thâm niên của mình, và khả năng từng trải, ông là người biết mình biết ta, ông khoa học từ lúc tuyển dụng, sắp sếp nhân sự hợp lý để luôn chỉ ra định hướng, đường hướng chứ không ra trận trực tiếp, can thiệp sâu vào công việc của nhân viên. Việc chú chú làm, việc anh anh làm, nên anh cứ ngồi trong cung thôi cùng 2 Sĩ thôi.

BÀI HỌC 3: TÍNH LÃNG PHÍ

Tưởng ông sếp cờ vua đa tài, có khả năng di chuyển khắp nơi trên bàn cờ, nhưng ai chơi cờ vua cũng đều biết ông ấy đi trên bàn cờ làm gì? Chủ yếu là các nước chạy đạn, trốn tránh, đi công việc, oánh nhau lại còn kèm cặp bà Hậu, mà mỗi lần ông đi thì lại có mấy chú Xe, Mã… đi cùng bảo vệ, tốn nguồn lực đơn vị, đất nước.

BÀI HỌC 4: TÍNH MANLY

Ai Man hơn ? Trận đấu chứ có phải hội nghị thượng đỉnh đâu mà ông sếp cờ vua dẫn vợ là bà Hậu đi cùng, ra trận trong khi vợ ông sếp cờ tướng đang đi shoping, spa.

Sếp cờ tướng cười khẩy, Tưởng chú thế nào? Nhìn cách sắp xếp đội hình và nhân sự trên bàn cờ ban đầu là biết ông sếp cờ vua nhút nhát như thế nào, tất cả các quân đều che kín cho ông không còn 1 kẽ hở, trong khi sếp cờ tướng mở toang cú phanh ngực oai phong 2 vai 2 sĩ là đủ.

BÀI HỌC 5: TÍNH NHÂN ĐẠO

Ông sếp cờ vua luôn có Hậu kèm cặp, chăm sóc bảo vệ là thế, nhưng khi hậu qua đời, ông phong ngay em Tốt chân dài, chạy nhanh nhất để phong Hậu.

BÀI HỌC 6: TÍNH ĐỘC LẬP

Sếp trong cờ vua lúc nào cũng có người giỏi nhất bên cạnh là Hậu, nhưng với ông sếp cờ tướng thì không cần phải ở cạnh người giỏi nhất.

BÀI HỌC 7: TÍNH GẮN BÓ, TRUNG THÀNH

Chính vì ông sếp cờ tướng như vậy nên lúc nào cũng có 2 anh Sĩ trung thành bảo vệ sếp, sẵn sàng lấy thân mình lấp lỗ châu mai, xả thân hy sinh.

Cờ vua và cờ tướng đều có 32 quân cờ, chia làm 2 phe. Cờ tướng đại diện cho văn hóa phương Đông, cờ vua đại diện cho văn hóa phương Tây. Đâu là sự khác nhau? Dưới đây là bài viết “Cờ Vua – Cờ Tướng và tư duy nhân sự từ góc nhìn cờ vua” sẽ đem đến cho bạn cách nhìn hoàn toàn mới.

BÀI HỌC 1: TƯ DUY LÃNH ĐẠO

Một trong những bài học về tư duy nhân sự qua cách chơi cờ đó là tư duy lãnh đạo. Vua trong cờ tướng chỉ đi lại loanh quanh trong một khoảng không gian hẹp, luôn phải có hai con sĩ bảo vệ hai bên. Đây là đại diện cho hình ảnh loại lãnh đạo hèn nhát, quan liêu và vô dụng, ngồi một chỗ và chỉ tay năm ngón.

BÀI HỌC 2: TƯ DUY DÙNG NGƯỜI

Con tốt trong cả cờ vua và cờ tướng đều là quân cờ đại diện cho vị trí thấp nhất trong xã hội, đi trước chết trước, làm bia đỡ đạn cho lãnh đạo phía sau. Đây là bài học về tư duy nhân sự đắt giá.

Tuy nhiên, con tốt trong cờ tướng khi vượt qua nguy hiểm, sang sông giết địch, tiến lên đi đến cuối bàn cờ thì nó thành vô dụng, không còn khả năng gì nữa. Thể hiện lối tư duy vắt chanh bỏ vỏ, thí mạng cấp dưới để đạt được mục đích cuối cùng của lãnh đạo. Bởi thế mới có nhiều trường hợp lãnh đạo có lỗi nhưng lại đem nhân viên ra đỡ đạn (lỗi do thằng đánh máy, lỗi do đứa phát ngôn hay gần đây nhất là lỗi do đứa… cầm dù).

Trong khi đó, con tốt trong cờ vua sau khi đã phấn đấu tích cực, liều mình xông pha đi đến tận cùng đất địch thì được tôn vinh công trạng và đãi ngộ xứng đáng, có quyền biến thành bất kỳ quân cờ nào có đẳng cấp cao hơn, trừ vua. Hình ảnh này thường được thấy trong các công ty, tập đoàn có tinh thần nhân văn, coi trọng con người. Lãnh đạo thường là nhân viên đi từ bậc thấp nhất đi lên, có quá trình phấn đấu, chứng minh năng lực, lăn xả bám trụ cùng công ty và được công ty ghi nhận.

BÀI HỌC 3: VỀ TƯ DUY CHỦ ĐỘNG

Cách chơi cờ sẽ rút ra những bài học nhân sự quý giá. Trong cờ tướng, tượng không thể qua sông, pháo thì cần ngòi mới ăn được đối phương, mã cũng bị cản trong một số trường hợp nhất định, thể hiện hình ảnh nhân viên dù muốn đạt được mục tiêu đến mấy, cố gắng đến mấy thì cuối cùng vẫn bị bó buộc bởi những rào cản, quy chế và tư duy hạn hẹp của người lãnh đạo.

Trong cờ vua, các quân mã không bị cản, quân tượng đi khắp bàn cờ, quân xe và quân hậu tung hoành ngang dọc. Rõ ràng là trong cờ vua, các quân cờ có khả năng linh hoạt, chủ động và tự do hơn, ít bị gò bó như trong cờ tướng.

BÀI HỌC 4: TƯ DUY HỖ TRỢ

Một trong những bài học về tư duy nhân sự đó là tư duy hỗ trợ. Trong cờ tướng, chỉ có 2 con tốt may mắn đứng trước con xe là có sự bảo vệ của cấp lãnh đạo ngay từ đầu, các con tốt còn lại đều phải nằm trong vùng nguy hiểm, không được bảo vệ bởi những quân tướng lãnh phía sau.

Trong cờ vua, tất cả các con tốt đều được bảo vệ và hỗ trợ phía sau bởi các quân tướng lãnh, không con nào bị nguy hiểm hơn con nào, thể hiện sự công bằng trong đãi ngộ. Nhờ đó con tốt trong cờ vua có thể tự tin tiến lên phía trước không chỉ 1 mà 2 ô vì luôn tin rằng khi mình xông pha vì mục tiêu chung thì phía sau luôn có cấp trên ủng hộ.

BÀI HỌC 5: TƯ DUY BÌNH ĐẲNG – TÔN TRỌNG NGƯỜI TÀI

Trong cờ tướng, đứng cạnh vua là 2 con sĩ, cực phế chỉ biết loanh quanh con tướng để bảo vệ, đại diện cho hình ảnh loại người xun xoe xu nịnh lãnh đạo, không có thực tài nhưng lại được lãnh đạo cất nhắc cho ở gần bên cạnh (liên tưởng tới hình ảnh thời xưa cạnh các vị hoàng đế là thái giám, công công).

Cơ vua - cờ tướng và bài học tư duy nhân sự đáng suy ngẫm

Còn trong cờ vua, đứng cạnh quân vua là con Hậu, quân cờ có sức mạnh to lớn nhất bàn cờ, đi dọc đi ngang, đi chéo đều được. Điều đó thể hiện sự trân trọng thực lực, đánh giá đúng vai trò và tài năng của người tài trong tập thể. Và người có khả năng cao nhất thì được ở gần lãnh đạo nhất.

 BÀI HỌC 6: TƯ DUY TRAO QUYỀN

Đặc biệt, những người tìm hiểu cờ vua sẽ biết về luật “Nhập thành”. Khi nhập thành, quân vua sẽ rời khỏi vị trí của mình và di chuyển qua 2 ô về phía quân xe tham gia nhập thành, và sau đó di chuyển quân xe tới ô mà quân vua vừa di chuyển qua sao cho nó nằm ngay bên cạnh quân vua. Điều này thể hiện tư duy trao quyền, tin tưởng giao trọng trách cho cấp dưới mình cùng chung tay gánh vác.

CUỐI CÙNG, ĐẶC BIỆT LÀ TƯ DUY TÔN TRỌNG NỮ QUYỀN

Chỉ trong cờ vua mới có quân Hậu, là quân đại diện cho phái nữ duy nhất trên bàn cờ, và cũng là quân có năng lực mạnh nhất. Điều này thể hiện sự tôn trọng khả năng của người phụ nữ, khi có thực tài thì vẫn có thể đảm nhiệm được trọng trách quan trọng trong xã hội.

Trên đây là bài viết “Cờ Vua – cờ – Tướng và 7 bài học về tư duy nhân sự”. Hy vọng bài viết đã đem đến cho bạn nhiều kiến thức hữu ích. Bài viết này không nhằm đả kích chê bai cờ tướng dở hơn cờ vua, mỗi loại cờ đều có luật riêng, có cái hay riêng của nó. Hãy nhìn nhận và đánh giá bài viết ở góc nhìn của nhà quản trị nhân sự, tác giả không dạy bạn đánh cờ. Trân trọng.

Nguồn: Đặng Tuấn Tiến

Trong giao tiếp cũng như kinh doanh, việc khơi gợi sự tò mò và hướng mọi người hành động theo mong muốn của mình là một yếu tố vô cùng quan trọng. Mọi người chỉ quan tâm tới một vấn đề khi họ có sự tò mò về những điều “bí ẩn” xung quanh nó. Công thức AIDA là công thức được xây dựng để “hướng sự quan tâm của người khác đến một chủ để nhất định”.

Dựa trên mô hình AIDA cơ bản trong Marketing và bán hàng, tôi cùng các cộng sự tại CBM Branding đã cải tiến và phát triển một chút dựa trên những thay đổi của thị trường ngày nay, cũng như kỳ vọng của những chủ doanh nghiệp.

Sơ đồ quyết định mua hàng của khách hàng (CBM Branding) được chia làm 5 giai đoạn, phát triển theo hình phễu, càng xuống sâu, càng nhiều khách hàng bị rơi rụng nhưng mục tiêu của hầu hết mọi doanh nghiệp, cá nhân kinh doanh là đưa khách hàng qua phễu hành động này càng sâu càng tốt.

1. Nhận biết

Đây là giai đoạn đầu tiên của hầu hết các quy trình bán hàng hay cả quyết định mua của khách hàng. Khách hàng trước tiên sẽ nhận biết vấn đề của mình và các hướng giải quyết vấn đề đó. Ví dụ như một trong những dự án CBM Branding tham gia tư vấn, là một trung tâm YOGA. Bước đầu tiên của quy trình quyết định mua là khách hàng đang nhận thấy mình chưa được khỏe, mình chưa chăm sóc tốt cho bản thân… và bắt đầu tìm kiếm những giải pháp cho vấn đề đó, giống như Attention (Chú ý) trong mô hình AIDA gốc. Và tập YOGA là một trong số các lựa chọn.

2. Thích thú

Sau khi tìm kiếm thông tin, chúng ta phải đảm bảo khách hàng nhận được đầy đủ thông tin và thích thú với sản phẩm/dịch vụ của mình, điển hình như ở đây là đi tập YOGA, vừa có lợi cho sức khỏe, vừa có lợi cho tinh thần… Đến bước này, đầu phễu đã nhỏ lại rất nhiều, rất nhiều khách hàng đã rơi rụng, đó là những khách hàng không cảm thấy thích thú với YOGA, họ chọn Aerobics, ZUMBA, ăn kiêng…hay quá lười để tự giải quyết vấn đề về sức khỏe của họ. Nhưng chúng ta không quan tâm đến những khách hàng đó, chúng ta sẽ dành sự chú ý của mình và những khách hàng vẫn còn trong phễu.

3. So sánh & cân nhắc

Ở giai đoạn 2, khách hàng đã thích thú và quyết định YOGA sẽ là môn tập phù hợp với bản thân, tuy nhiên trong thị trường cạnh tranh cho đến hàng chục đối thủ cạnh tranh, chưa nói đến ngoài ví dụ của tôi thì bạn đang có hàng trăm, hàng ngàn đối thủ cạnh tranh đang lăm le đến số thị phần vốn đã nghèo nàn của bạn. Ở giai đoạn này, khách hàng sẽ so sánh và cân nhắc về hàng loạt các yếu tố, giá cả, khoảng cách địa lý, khung thời gian, giảng viên, cơ sở vật chất, vân vân và mây mây, không hiếm các trường hợp sau khi so sánh và cân nhắc xong lại thấy YOGA không phù hợp nữa > Quit game. Điều may mắn là vẫn còn lại những khách hàng trong phễu, và họ sắp đến được một cái đích nhỏ mà bạn mong chờ.

4. Mua hàng

Cái đích đầu tiên mà người bán hàng nào cũng muốn khách hàng tiềm năng của mình đi đến. Khách hàng mua và sử dụng dịch vụ của mình. Tuyệt vời.

Mô hình AIDA truyền thống dừng lại ở đây. Tuy nhiên, trong môi trường kinh doanh hiện tại, người khôn của khó, một mét vuông có 4 đối thủ cạnh tranh, trong khi ai làm kinh doanh cũng biết 2 điều rất rõ ràng:  (1) Chi phí để tìm kiếm một khách hàng mới cao hơn nhiều chi phí giữ chân một khách hàng cũ, và (2) Truyền thông tiết kiệm nhất mà lại hiệu quả nhất chính là truyền miệng. Thế là bước thứ 5 được xây dựng, và trở thành mục tiêu tối thượng của mọi cá nhân, tổ chức kinh doanh.

5. UP

Giai đoạn 5 và cũng là giai đoạn cuối cùng của Quy trình quyết định mua hàng của khách hàng chỉ vỏn vẹn trong 1 từ “UP”.

UP ở đây được hiểu đơn giản là phát triển, từ khách hàng trở thành khách hàng trung thành của bạn, từ những khách hàng bình thường trở thành “người bán hàng không lương” cho bạn (hoặc có lương – tùy chính sách công ty). Một vài trường hợp hay gặp nhất của “UP” như:

  • Khách hàng tiếp tục mua lại sản phẩm, gia hạn dịch vụ của bạn
  • Khách hàng mua tiếp các sản phẩm/dịch vụ khác của bạn (Up-sell, Cross-sell hay thậm chí down-sell)
  • Khách hàng giới thiệu thêm khách hàng mới cho bạn.

Thật tuyệt vời đúng không?

Sau tất cả, tìm hiểu quy trình ra quyết định mua của khách hàng để làm gì?

Khi nắm rõ được Quy trình quyết định mua của khách hàng, những nhà kinh doanh sẽ hiểu hơn về phễu khách hàng của mình, tỷ lệ chuyển đổi giữa các giai đoạn trong phễu, từ đó ra được quyết định để nâng cao tỷ lệ này. Làm sao để khiến khách hàng chú ý đến sản phẩm/dịch vụ của mình? Làm sao để trong giai đoạn so sánh, khách hàng sẽ chọn mình? Dịch vụ chăm sóc khách hàng sau bán thế nào để tỷ lệ khách hàng “UP” cao nhất?

Mời bạn hãy cùng tiếp tục theo dõi các Blog của tôi nhé!

Ngọc Anh Branding,

Founder & CEO, CBM Branding.

 

Trong các ngành dịch vụ, có rất nhiều vấn đề rất nhỏ nhặt mà khi bạn làm tốt, sẽ không ai để ý hay đánh giá cao, nhưng nếu bạn làm không tốt, đó sẽ là một điểm trừ cực lớn. Một trong những vấn đề đó là trả lại tiền lẻ thừa cho khách hàng. Dưới đây là những trải nghiệm cũng như quan điểm cá nhân tôi khi vấp phải vấn đề này.

Từ bạn tài xế taxi ở tình lẻ

Có một lần tôi đi từ nhà tôi ở Lục Ngạn – Bắc Giang ra thị trấn bằng Taxi bằng một hãng taxi địa phương. Suốt chặng đường khoảng 2km, mọi chuyện khá tuyệt vời. Bạn tài xế taxi chắc kém mình khoảng 3 – 4 tuổi, đẹp trai và cởi mở, kể chuyện trên trời dưới biển, “chúng em làm việc thế này…”, “đường xá chỗ kia thế kia…”, “anh chị…”… Mọi việc tưởng chừng chỉ có thế, nhưng vấn đề lại xảy ra ở cuối chặng đường. Khi đồng hồ báo chuyến xe của chúng tôi hết 21.000 đồng, tôi cảm ơn theo thói quen và đưa trả  30.000 đồng vì không có tiền lẻ. Bạn tài xế nhận tiền rất vui vẻ và… chờ chúng tôi ra khỏi xe. Khoảng 1 phút sau, không thấy bạn đả động gì đến chuyện tiền thừa, tôi mới nói “bạn ơi trả lại tiền thừa cho mình với”. Bạn tài xế như nhớ ra điều gì, tay vừa vớ tạm 7.000 đồng trên bục xe trả lại tôi vừa đổi đại từ nhân xưng rất nhanh “bọn mình đi ngắn thế này toàn lấy 50 ngàn”. Tôi chỉ cười trừ rồi xuống xe, sau đó nhẹ nhàng đánh giá 3 sao cho quãng thời gian tươi đẹp, 2 sao còn lại cho đoạn cuối nên tôi không đánh giá. Điều đáng nói ở đây không phải vấn đề bạn không trả lại 9.000 đồng, cũng không phải vấn đề là mặc dù sau đó bạn rất khó chịu, nhưng bạn vẫn chưa trả đủ cho mình mà vấn đề nằm ở việc bạn ấy MẶC ĐỊNH không phải trả lại tiền thừa, cũng không hề nói “em không có tiền lẻ, anh cho em xin chỗ còn lại nhé”. Nếu bạn nói vậy, mình sẽ không từ chối.

Đến anh bảo vệ trông xe ở một trung tâm thương mại lớn

Lại một  ngày đẹp trời khác, tôi cùng ông bạn thân vào một trung tâm thương mại nọ. Mọi việc cũng tốt đẹp và suôn sẻ cho đến khi ra về và qua cửa trả vé xe. Chuyện tương tự xảy ra khi vé xe hết 4.000 Đ và tôi đưa 5.000 Đ khi không có tiền lẻ. Anh bảo vệ nhận tiền và lại… chờ tôi đi qua trong khi tôi vẫn đang đỗ xe và chưa có biểu hiện gì cho rằng tôi sẽ không lấy lại tiền thừa. Giống như trên, điều đáng nói ở đây không phải vấn đề bạn không trả lại 1.000 đồng mà vấn đề lại nằm ở việc bạn ấy MẶC ĐỊNH không phải trả lại tiền thừa, cũng không hề nói “em không có tiền lẻ, anh cho em xin chỗ còn lại nhé”. Nếu bạn nói vậy, mình cũng sẽ không từ chối. Sau khoảng 10 giây vẫn chưa thấy anh bảo vệ có ý kiến gì, tôi mới nhẹ nhàng bảo “Anh ơi của em hết bao nhiêu ạ?” (Không có bảng hiệu hiển thị số tiền phải trả, nhưng tôi tự biết mình vẫn còn thừa tiền vì đã đi trung tâm này khá quen thuộc rồi). Lúc ấy, anh bảo vệ mới đưa lại cho tôi 1.000 đồng.

Nhân tiện nói đến chuyện gửi xe, tôi cũng có một kỷ niệm khá buồn với một anh bảo vệ ở một chung cư khác. Ngày hôm ấy, chúng tôi đến chung cư ấy thăm bạn, thật sơ xuất khi tôi quên rút chìa khóa xe ra khỏi cốp xe và cũng may mắn khi anh bảo vệ trông thấy và rút ra cất đi giúp tôi. Đến khi tôi xuống lấy xe, không thấy chìa khóa nên tôi ra phòng bảo vệ hỏi các anh có thấy không, làm ơn cho tôi xin lại. Anh bảo vệ chừng hơn tôi 6-7 tuổi giơ chìa khóa lên hỏi “Có phải cái này không?” – Tôi nói “vâng” và mừng húm vì anh ấy đã nhặt được. Niềm vui chỉ kéo dài được 5 giây khi tôi cầm lại chiếc chìa khóa của mình, chiếc móc khóa khá đẹp của tôi đã không cánh mà bay. Tôi không nỡ hỏi nó đâu vì sợ anh bảo vệ ngượng, dù sao anh ấy cũng đã rút và cất chìa khóa giúp mình, nhưng ấn tượng trong tôi về anh bảo vệ và cả khu chung cư ấy đã thay đổi rất nhiều.

Có quá đáng không khi khách hàng chủ động đòi lại tiền thừa dù ít hay nhiều?

Có quá đáng không khi khách hàng chỉ yêu cầu người bán nói một câu gì đó thông báo việc sẽ không trả lại?

Ngọc Anh Branding,
Founder & CEO, CBM Branding.

Đồ thị “nụ cười khách hàng” do chủ tịch Hãng Acer – Stan Shih phát triển năm 1992. Với lý luận đơn giản nhưng đồ thị “nụ cười khách hàng” đã gây ảnh hưởng lớn trong ngành CNTT và ngày nay được nhiều nhà phân tích xem là một công cụ phân tích cơ bản cho các dự án kinh doanh.

CBM Branding cũng đã ứng dụng và đề xuất Đồ thị này trong nhiều dự án tư vấn, đặc biệt liên quan đến sản phẩm hữu hình, tuy nhiên cá nhân mình thích dùng các biểu đồ hình học nên cũng đã có những thay đổi đáng kể so với phiên bản gốc. (Các bạn có thể gõ “The Smiling Curve” lên Google để tìm kiếm bản gốc).

Giữ nguyên ý nghĩa quan trọng nhất của đồ thị là hoạt động “Sản xuất” thực ra tạo ra ít giá trị gia tăng nhất, mà muốn khách hàng càng cười lớn, nụ cười càng rộng thì cần phải đẩy hoạt động về 2 phía của đồ thị.

Nụ cười nằm trên trục hoành của đồ thị là thời gian trong quy trình sản phẩm với phần chính giữa là hoạt động sản xuất sản phẩm. Trước đó, phần bên trái là phần “nghiên cứu và phát triển sản phẩm“, “xây dựng thương hiệu trước khi tung sản phẩm ra thị trường”. Phần bên phải “sản xuất” là phần “Xây dựng thương hiệu, marketing, bán hàng và dịch vụ sau bán“. Trục tung của đồ thị giá trị gia tăng.

Nhìn vào sơ đồ ta thấy hai bên đồ thị là hai vị trí đạt giá trị gia tăng cao nhất, vì vậy doanh nghiệp muốn làm hài lòng khách hàng cao nhất cần phải tập trung phát triển sang hai bên đồ thị. Nếu chỉ tập trung về 1 trong hai bên, trước hoặc sau, thì sẽ thành nụ cười nửa miệng, mà nụ cười nửa miệng thường rất đa nghĩa, đôi khi lại cực kỳ nguy hiểm đối với doanh nghiệp.

Nụ cười khách hàng càng lớn đồng nghĩa với khách hàng sẵn lòng bỏ số tiền lớn hơn cho thương hiệu của bạn. Phần giá trị gia tăng lớn nhất nằm ở các thương hiệu với đội ngũ nghiên cứu phát triển sản phẩm và marketing hùng mạnh.

Nụ cười của khách hàng với doanh nghiệp của bạn đang ở đâu?

Ngọc Anh Branding,
Founder & CEO, CBM Branding.

Nhớ tên khách hàng? Tại sao chúng ta cần quan tâm đến vấn đề này? Trong quá trình Khởi nghiệp, đặc biệt với các doanh nghiệp vừa và nhỏ, hoặc các cá nhân kinh doanh, những giải pháp Xây dựng thương hiệu chi phí thấp luôn có được sự ưu tiên nhất định trong danh sách những thủ thuật cần áp dụng ngay từ đầu. Và một trong những thủ thuật Xây dựng thương hiệu chi phí thấp, thậm chí không tốn chi phí, đó chính là nhớ tên khách hàng.

Đầu tiên hãy lục lại trí nhớ của bạn, đã bao giờ bạn bước vào một cửa hàng, một quán nhỏ bán đồ điện tử, hay chỉ là một gánh hàng rong ven đường và thay vì những câu Chào anh, chào chị như thường gặp, bạn được người bán hàng, nhân viên niềm nở chào bạn bằng đúng tên riêng? Cảm giác của bạn khi đó thế nào? Hẳn là bạn sẽ khá bất ngờ, thậm chí có một chút thích thú khi tất cả mọi người đều nhớ tên của bạn và vô tình, điều đó đã tạo nên một điểm cộng không nhỏ trong tâm trí của bạn. Hầu như ai cũng vậy, nhu cầu gần như cao nhất trong tháp nhu cầu của Maslow chính là được tôn trọng, quan tâm. Như vậy đủ thấy nếu chúng ta cũng nhớ tên được từng khách hàng sẽ thuận lợi cho công việc đến nhường nào.

Không chỉ trong kinh doanh, trong cuộc sống hàng ngày cũng vậy, sẽ thật tuyệt khi chúng ta có thể nhớ hết tên của tất cả bạn bè chỉ sau một lần gặp và tạo được thiện cảm rất lớn cho đối phương khi họ thấy được sự quan tâm và tôn trọng từ người khác. Vấn đề đặt ra là trí nhớ của chúng ta hầu như không tốt đến vậy, làm sao để chính bản thân chúng ta, hay nhân viên của chúng ta có thể nhớ tên từng khách hàng trong quá trình hoạt động?

Trong quá trình tư vấn cho các doanh nghiệp khởi nghiệp của mình, tôi từng tư vấn cho một Trung tâm Tiếng Anh về phương pháp này và hiệu quả bán hàng của các bạn ấy tăng gần 250% chỉ sau 2 tháng. Trung tâm Tiếng Anh này hoạt động theo mô hình mời các bạn học viên tiềm năng đến tham gia Hội thảo/sự kiện tại trung tâm rồi chia nhóm tư vấn khóa học. Ngay khi tham gia buổi tư vấn nhóm thứ hai, tôi đã nhận thấy một vấn đề nhỏ, mặc dù các bạn học viên tiềm năng đã giới thiệu tên mình trong buổi hội thảo, nhưng có lẽ do số lượng các bạn khá đông (50-70 người) nên đến khi tư vấn nhóm, hầu hết các tư vấn viên không nhớ được tên của học viên. Mật độ tư vấn viên trên học viên tiềm năng khoảng 1:3 đến 1:4 nhưng sẽ xếp nhóm kiểu 10-12 học viên tiềm năng cùng 3-4 tư vấn viên (để các bạn có thể hỗ trợ nhau tốt hơn vì kỹ năng Sales cũng như thông tin các khóa học – vì có những bạn tư vấn viên mới, có thể nắm chưa chắc thông tin). Trước khi nhớ tên khách hàng. điều đầu tiên cần làm là lấy tên học viên đó. Có rất nhiều cách để lấy tên một khách hàng tiềm năng, có thể trong quá trình check-in, để các bạn tự giới thiệu về bản thân trong Hội thảo cũng là một cách rất thông minh, tuy nhiên, đây mới là vấn đề, khi 50-70 học viên mới toanh giới thiệu tên cùng một lúc, việc ghi nhớ toàn bộ là không thể. Nhưng “chia để trị” lại phát huy hiệu quả rất tốt trong trường hợp này. Mỗi bạn tư vấn viên sẽ được phân công nhớ tên 3-4 bạn khác nhau và khéo léo xếp các bạn mình nhớ tên vào cùng một nhóm tư vấn sau hội thảo thì việc ghi nhớ lại thành công mỹ mãn. Rồi sau đó, khi tư vấn nhóm, chỉ cần một bạn khởi đầu bằng việc gọi trực tiếp tên riêng của ai đó “Nhung thấy mình thích Giao tiếp hay TOEIC hơn?” thì tất cả các bạn còn lại trong tổ tư vấn đề đã biết tên Nhung, lúc này việc ghi nhớ 10 cái tên dễ dàng hơn nhiều so với 50-70 cái tên trong Hội thảo.

Ngọc Anh Branding

 

Cầm giấy đăng ký kinh doanh trong tay, bạn đã là chủ doanh nghiệp. Wow, tuyệt vời! Nhưng niềm vui qua mau lắm!

Công ty cần bộ mặt. Bạn chọn một văn phòng đẹp. Tiền vốn vừa góp nên còn. 6 tháng sau, nghĩ đến tiền thuê nhà là bạn mất ngủ. Lẩm bẩm, phải tìm chổ khác giá rẻ hơn! Khổ nỗi, chi phí trang trí, thiết kế văn phòng nhiều quá. Giờ mà gỡ đi thì cũng không tận dụng được bao nhiêu. Vậy nên đi hay tiếp tục chịu tiền thuê nhà cao ngất?

Anh em ngày đầu bàn bạc phương án kinh doanh, mặt ai cũng sáng rỡ. Cứ như mở công ty ra là lụm tiền thiên hạ. Vô kinh doanh rồi mới thấy. Chi phí tăng gấp 3 lần dự tính mà doanh số lẹt đẹt, phù du. Đổ lỗi, trách cứ nhau rồi hục hặc. Bạn bè thân thiết từng nói với nhau bao điều, giờ chỉ còn giao tiếp qua tin nhắn, email.

Công ty mới, phân công không rõ ràng, chuyện gì cũng bàn nhưng giải pháp đưa ra không bao giờ có được sự đồng thuận. Anh lép vế thì tỏ ra bất mãn, không phục. Chuyện chi tiêu công ty không minh bạch, lại thêm tiếng xì xào. Cổ đông bắt đầu cãi nhau và tính đến chuyện rã đám. Đối mặt thị trường mệt 1, đối mặt anh em mệt 10!

Cứ tưởng tuyển nhân viên vô công ty, mình là chủ thì họ làm cho mình. Hoá ra, mình đi làm thuê cho họ. Công việc khó khăn, khách hàng khó chịu: nhân viên nhún vai, chuyện này hỏi sếp. Nhân viên thất tình, buồn bã, sếp phải tâm sự, dỗ dành. Nhân viên muốn nghỉ làm, chỉ cần buông một câu nhẹ bẫng. Nhân viên làm lỗi, sếp phải xắn tay áo vô sửa sai. Nhân viên thích tiêu xài, sếp phải bảo lãnh.

Những ngày cuối tháng, đứng ngồi không yên. Tiền lương, tiền bảo hiểm, tiền nhà, tiền nợ… ám ảnh luôn cả giấc mơ. Những ngày cuối năm, tiền Tết, tiền quà nghĩ mà bạc tóc. Nên lúc nào, xuống phòng kế toán, nghe báo tiền đủ rồi anh, mừng như trúng Vietlot!

Thị trường khốc liệt, đối thủ chiêu trò, cạnh tranh trên từng citimet. Giảm giá thì mất lời, ít tiền nên làm gì cũng khó. Cũng hiểu là phải làm khác đi, phải sáng tạo nhưng lực bất tòng tâm. Khách hàng được nuông chìu nên suốt ngày ỏng ẹo. Công nợ quá hạn đã lâu, hỏi thăm thu hồi thì giận dỗi. Tính người vốn hùng hổ nhưng đi năn nỉ riết, giờ nhũn như con chi chi!

Ngồi nhiều, không vận động nên bụng ngày càng to. Thấy đàn anh suốt ngày “cuốc đất” ở sân golf mà ngưỡng mộ. Ăn uống thất thường, nhậu nhẹt liên miên nên người cứ lờ đờ. Ngày xưa, sút bóng bằng 2 chân, lên công về thủ. Giờ thì chỉ mong mỗi sáng, đủ sức đi làm.

Cuối cùng là cô đơn. Cô đơn – hết giờ làm không biết nên đi đâu. Cô đơn – khi công việc không biết phải quyết thế nào. Cô đơn – khi kinh doanh thất bại. Cô đơn – khi xử lý con người. Cô đơn – khi đồng đội vô tâm. Cô đơn – khi nợ vây tứ phía. Cô đơn – khi người thân kỳ vọng quá nhiều. Cô đơn – khi không biết ai thật lòng!

Startup – Đời không chỉ màu hồng…!

Tác giả: Nguyễn Tuấn Quỳnh

Thành công – từ khóa mỹ miều được tìm kiếm và hướng đến nhiều nhất trong giới trẻ hiện nay nói chung và sinh viên nói riêng, nội trong một tháng trở lại đây, tôi nhận được không dưới 300 câu hỏi và quan điểm về thành công khác nhau của các bạn sinh viên, trong đó hầu hết các bạn đều muốn biết “Công thức để thành công” là gì?

Thật ra, công thức thành công rất đơn giản, đó chính là Không có công thức nào cả. Hầu như không có thành công nào giống với thành công nào trong cuộc sống của chúng ta cả. Vì sao vậy? Đó là vì định nghĩa thành công của mỗi người đã khác nhau, có người thành công là nhà lầu xe hơi, có người thành công là sức khỏe, có người thành công lại là mái ấm gia đình. Hơn thế nữa, điểm bắt đầu và nguồn lực của mỗi chúng ta lại khác nhau, như vậy mục tiêu đã khác nhau, điểm bắt đầu đã khác nhau, nguồn lực cũng khác nhau luôn, vậy công thức chung nào cho hàng triệu “sự thành công” trên thế giới. Không, thành công không hề có công thức chung, nếu bạn hỏi tôi về công thức của thất bại thì tôi có thể nói rõ ràng cho bạn, vì người ta ít khi có những thành công giống nhau, nhưng lại hay thất bại vì những lý do giống nhau. Vậy, hy vọng đọc đến đây các bạn đã hiểu rằng, không có công thức chung nào cho sự thành công cả, chỉ có những câu chuyện thành công, và bạn học được gì từ những câu chuyện ấy, lại là việc của bạn.

Thời sinh viên của tôi cũng tạm gọi là thành công – đấy là theo cách nhìn chung của nhiều người, còn với cá nhân tôi có thành công hay không thì chỉ tôi mới biết, tuy nhiên tôi vẫn muốn chia sẻ câu chuyện của bản thân mình lên đây, để các bạn có thể nghe và học hỏi được điều gì đó. 

Điểm khời đầu của tôi không được “thành công” cho lắm, tôi trượt Đại học nguyện vọng 1 và phải lựa chọn các Phương án để xét nguyện vọng 2, và duyên số đã đến khi tôi quyết định nộp hồ sơ vào Chuyên ngành Quản trị thương hiệu của Đại học Thương Mại, một phần vì nó cũng hay, một phần là nếu tôi tốt nghiệp ngành này, tôi sẽ là khóa đầu tiên được đào tạo bài bản tại trường đại học về Thương hiệu trên cả Việt Nam. Một khi đã học về thương hiệu, tôi đã tự chắc chắn với bản thân rằng, sau này mình sẽ làm về thương hiệu. Từ đây, câu chuyện bắt đầu.

Năm thứ nhất, việc đầu tiên tôi chuẩn bị hành trang của mình là làm thẻ Thư viện quốc gia, hồi ấy có 60.000/năm, ngoài học trên trường, mỗi tháng, tôi cố dành ra khoảng hai ngày cuối tuần để lên thư viện đọc sách, tất cả sách về thương hiệu, tâm lý khách hàng, marketing hay truyền thông xã hội. Hết năm học thứ nhất, tôi tự tin các đầu sách về thương hiệu viết bằng Tiếng Việt, hoặc được dịch ra Tiếng Việt tôi đều đã đọc qua, tất nhiên là hồi ấy đầu sách chuyên môn chưa nhiều như bây giờ, chỉ khoảng hơn 30 đầu sách cơ bản, còn lại có rất nhiều sách với các ý trùng nhau. Đó chưa chắc đã là một quyết định hay, vì nếu bây giờ bạn hỏi tôi bạn có nên đọc nhiều sách như vậy không, chắc là tôi sẽ khuyên là không, vì sao ư? Vì kể cả tôi hồi đó, đọc thì nhiều nhưng ngấm chưa được bao nhiêu, đầu óc non nớt của một cậu sinh viên năm nhất chưa đủ tầm tư duy để thấm nhuần được những kiến thức khổng lồ như vậy. 

Để khắc phục điểm yếu này, ngay lập tức sang năm học thứ hai, tôi lập ra một sự án kinh doanh tài liệu chất lượng cao, mục tiêu chính là để áp dụng tất cả những gì tôi học được vào thực tế, từ chính sách sản phẩm, marketing, định vị khác biệt đến chăm sóc sau bán, phát triển hệ thống phân phối… Và bạn có tin không, 6 năm trôi qua rồi, dự án này vẫn đang mang lại nguồn thu ổn định cho tôi mỗi tháng, khi đó các kiến thức tôi đọc được hồi năm nhất trở nên rõ ràng, dễ hiểu và hữu ích hơn nhiều. Lúc này ngoài việc xây dựng quy chuẩn hệ thống để dự án tự chạy được, tôi bắt đầu tìm hiểu về thiết kế hệ thống nhận diện thương hiệu và các bài toán để phát triển thương hiệu, tôi bắt đầu đi làm dự án agency bên ngoài, đầu tiên là nhận lạm freelancer cho một vài agency về thương hiệu, sau khi đã xây dựng được hệ thống mối quan hệ nhất định và nâng kỹ năng của mình, tôi bắt đầu liên hệ trực tiếp được với khách hàng. À, một điều cực kỳ nên chú ý, tôi không làm tất cả một mình đâu nhé. Tôi xây dựng nên một nhóm làm việc cùng nhau, hồi đó tên là Kul Studies Group, hiện tại là “Tổ chức phát triển tài năng sinh viên – ICE Group”. Nếu bạn muốn đi nhanh, hay đi một mình, còn nếu bạn muốn đi xa, hãy đi cùng đồng đội.

Năm thứ ba và kỳ đầu tiên năm thứ tư, mục tiêu lúc này của tôi là làm đẹp CV để sau này tìm việc, vì tôi tự tin và kiến thức và kỹ năng của mình, nên tôi nói là “tìm việc” chứ không phải “xin việc” vì rõ ràng là tôi không cần phải đi xin việc làm, tôi tìm việc phù hợp với mình để gắn bó và cống hiến. Để làm được điều đó, tôi cùng các bạn trong nhóm đã tham gia các cuộc thi từ nhỏ đến lớn, IP Challenger của Đại học Ngoại Thương, Secret Brand của Học viện Ngân Hàng, Hành trình vì khát vọng Việt của Tập đoàn Trung Nguyên, Chương trình Khời nghiệp Quốc gia của VCCI tổ chức, trong tất cả các trận đánh, chúng tôi đều có những thành tựu nhất định được ghi nhận. và sang kỳ hai năm thứ tư, tôi vừa hoàn thành khóa luận tốt nghiệp của mình, vừa đứng TOP 5 Chương trình đào tạo lãnh đạo nguồn của VNP Group, tôi đã tìm được công việc yêu thích của mình khi vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường.

Trên đây là câu chuyện “thành công” của tôi, tôi tạm gọi là thành công vì tôi đã có trách nhiệm với đời sinh viên của mình, đã vạch ra kế hoạch từ đầu và luôn đi theo kế hoạch đó, nên tôi chẳng mấy khi bị lạc đường. Tôi hy vọng sau khi đọc những dòng tâm sự của tôi, bạn cũng sẽ tự rút ra được bài học nào đó, để hoạch định chiến lược của bản thân bạn, và một ngày đẹp trời nào đó, tôi nhận được tin nhắn “em cũng thành công rồi, anh Ngọc Anh ơi :)”

Ngọc Anh Branding,

 

Vậy là gần đến Tết, lại một năm nữa chuẩn bị qua đi, cũng là lúc các doanh nghiệp bắt đầu các chiến dịch Tết của mình. Các doanh nghiệp/cửa hàng vừa và nhỏ cũng không nằm ngoài số đó. Những của hàng nhỏ lẻ, những phòng khám tư nhân, những doanh nghiệp dịch vụ quy mô nhỏ… có thể làm những gì để vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi mà vẫn đẩy được doanh số và hình ảnh thương hiệu? Rất nhiều cách! Tuy nhiên, nằm trong “Nghiên cứu các giải pháp quảng bá thương hiệu và nâng cao trải nghiệm khách hàng bằng các hoạt động low-cost và non-cost” của mình, hôm nay mình sẽ chia sẻ một vài Giải pháp quảng bá thương hiệu chi phí thấp cho doanh nghiệp vừa và nhỏ. Các giải pháp dựa trên những Dự án thực tế CBM Branding đã thực hiện cho đối tác và thu được thành công đáng kể.

1. Tặng Voucher Cross-sales hoặc Up-sales

Voucher – Thẻ quà tặng – Thẻ Ưu đãi hầu như luôn là Hoạt động Doanh nghiệp thường phải “kiếm cớ” để tặng cho khách hàng, vậy thì Tết là cái cớ quá tuyệt vời rồi còn gì nữa. Trong khoảng 1 tháng trước Tết, các doanh nghiệp có thể sử dụng các chiến dịch tặng quà bằng Voucher cho khách hàng, tùy từng lĩnh vực kinh doanh mà Voucher được thiết kế và sử dụng sao cho phù hợp, có thể đó là Voucher Cross-sales dạng “Khi mua sản phẩm A, khách hàng có thể mua sản phẩm B với mức giá vô cùng ưu đãi” đối với sản phẩm hàng hóa, hoặc Voucher Up-Sales nâng cấp gói dịch vụ với chi phí ưu đãi đối với những sản phẩm dịch vụ. Như vậy, sản phẩm/dịch vụ khuyến mại thường là “của nhà trồng được”, chi phí thấp mà lại là một công cụ có thể mang lại lợi ích cho khách hàng, nâng trải nghiệm khách hàng lên rất tốt.

voucher-500

2. Tặng Khách hàng Bao lì xì

Một trong những ý tưởng thành công nhất trong dịp Tết từng được CBM Branding áp dụng và vẫn áp dụng hoài đến tận bây giờ khi tư vấn cho đối tác đó là Thiết kế bao lì xì tặng khách hàng. Bạn nghĩ doanh nghiệp/cửa hàng của bạn có thể làm gì với chi phí bình quân chỉ ~10.000 Đ/khách hàng, nếu tặng bằng tiền mặt kiểu thông thường, chẳng hóa buồn cười lắm sao? Nhưng nếu tặng khách hàng một Túi Bao lì xì từ 6-10 chiếc được thiết kế sang trọng, lịch sự (tất nhiên là có quảng bá nhẹ nhàng cho doanh nghiệp trên thiết kế rồi) liệu có ý nghĩa hơn nhiều không? Một mặt, khách hàng của bạn vẫn có tâm lý “được tặng quà”, mặt khác khi họ sử dụng Bao lì xì của mình, chẳng phải mình đã thuê được thêm một nhân viên Marketing/PR với chi phí chỉ ~10.000Đ sao?

Một lưu ý là Phương pháp này đặc biệt hiệu quả với các sản phẩm bình dân, giá rẻ. Vì với những sản phẩm trung lưu, cao cấp hơn, thường khách hàng sẽ không dùng đến bao lì xì của mình để đi mừng tuổi năm mới, bởi 2 lý do: Thứ nhất, những người có thu nhập trung bình hoặc cao đều có công việc ổn định, và thường thì cơ quan/doanh nghiệp họ cũng có Bao lì xì. Thứ hai, những người thu nhập cao hơn sẽ ít dùng bao lì xì mà sử dụng luôn tiền mặt để lì xì. Như vậy, với những thu nhập trung bình thấp, vừa đỡ tốn kém thêm tiền mua bao lì xì, lại vừa có lì xì đẹp để đi lì xì họ hàng, con cháu, liệu họ có thích không nhỉ?

3. Thiết kế Túi sản phẩm bền, đẹp

Tiếp tục với tâm lý hàng đẹp có thể tái sử dụng, thay vì sử dụng các túi nilon bình thường để đựng sản phẩm cho khách hàng như cả năm qua nữa, dịp gần tết, các doanh nghiệp, đặc biệt là các cửa hàng (Tóm lại là các chỗ mà khách hàng cần phải sử dụng túi để mang sản phẩm về) có thể đặt làm những chiếc túi to đẹp, chắc chắn, thiết kế sang trọng, lịch sự, mang âm hưởng của tết Cổ truyền. Một chiếc túi như vậy, hầu hết khách hàng mang về sẽ không nỡ lòng nào mà bỏ đi. Với các chiến dịch CBM Branding đã thực hiện, sau khảo sát A/B Testing, tỷ lệ tái sử dụng túi lên đến trên 90%. Vậy là các bạn lại thuê được thêm một cơ số nhân viên Marketing/PR thời vụ với chi phí cực thấp.

mau_tuigiay_1

4. Thư chúc tết

Các cụ nhà ta vẫn thường nói “cách cho hơn của đem cho”, dù chiến lược của và ý tưởng của bạn tốt như thế nào, quà tặng giá trị như thế nào nhưng bạn không truyền đạt được ý tưởng đó khách hàng thì bạn vẫn chưa thực sự thành công. Không cần nói đâu xa, chính mình đã từng tư vấn cho rất nhiều doanh nghiệp, chưa nói đến việc truyền đạt ý tưởng và thông tin đến khách hàng, mới chỉ là truyền đạt ý tưởng từ nội bộ thôi đã bị nhiễu rất nhiều, chiến lược truyền từ ông chủ đến ông nhân viên bán hàng – người trực tiếp tiếp cận và làm việc với khách hàng, có khi chỉ còn một nửa.

Mặt khác, chỉ cần khéo léo và phù hợp với từng đối từng doanh nghiệp, từng đối tượng khách hàng thì dù quà tặng giá trị thấp vẫn có thể đạt được hiệu quả cực lớn tăng trải nghiệm tích cực của khách hàng. Và dù sao thì lời chào vẫn cao hơn mâm cỗ, tại sao chúng ta lại không gửi kèm những món quà ở trên cùng một Bức thư chúc tết đến những khách hàng đã ủng hộ và nuôi sống chúng ta trong một năm qua?

Chúc tất cả các bạn có những phương pháp tuyệt vời để chăm sóc khách hàng và đẩy mạnh doanh số những ngày giáp Tết này!

Ngọc Anh Branding,

Trên con đường khởi nghiệp, con người sẽ trải qua rất nhiều biến cố khác nhau và một khi đã trải qua những khó khăn này, cuộc sống sẽ không còn như xưa.

Khởi nghiệp cũng như biến chú chó nhà thành chó sói, một khi đã hoá sói thì chẳng thể trở lại

Khởi nghiệp là quá trình biến chú chó nhà thành chó sói, và một khi đã quen với cuộc sống của chó sói mà lại muốn trở về lại là chó nhà thì gần như là không thể.

Khởi nghiệp bắt buộc bạn phải hành động. Nếu chỉ dựa vào đọc sách không thì sẽ không có mấy tác dụng, bởi trên con đường khởi nghiệp, thực tiễn quan trọng hơn lý thuyết rất nhiều, tất nhiên có lý thuyết hướng dẫn thì càng tốt.

Khởi nghiệp cũng giống như bạn học bơi lội vậy, bạn phải tự mình chủ động nhảy xuống nước. Tuy nhiên bạn phải lưu ý rằng, nếu bạn chưa biết bơi mà lại nhảy xuống chỗ sâu không thấy đáy mà không được ai cứu, bạn sẽ bị chết đuối. Vì thế, khi mới bắt đầu học bơi, bạn chỉ nên bơi ở những bể bơi bạn có thể chạm chân được tới đáy bể, rồi khi bạn biết bơi rồi, bạn mới có thể bơi tiếp ở hồ, sông, rồi ra biển. Khởi nghiệp cũng có trình tự như vậy, tuy nhiên nếu có người giúp bạn, bạn có thể mạnh dạn hơn một chút.

Khởi nghiệp một khi đã bắt đầu sẽ rất khó quay đầu lại, bởi khởi nghiệp giống như quá trình biến chú chó nhà thành chó sói, và một khi đã quen với cuộc sống của chó sói mà lại muốn trở về lại là chó nhà thì gần như là không thể.

Khi còn đi học trong trường lớp chúng ta luôn được nằm trong vùng an toàn, còn khởi nghiệp giống như đưa bạn từ bể bơi ném vào biển lớn vậy. Nhưng nếu bạn đã quen bơi ở biển, bạn sẽ không bao giờ chọn bể bơi nữa. Alibaba là công ty thứ 5 Jack Ma làm việc, bốn công ty trước của anh ta đều không thành công vậy anh ta có quay về làm thầy giáo không?

Bất kỳ vết thương nào trong cuộc sống đều là tiền đề tạo nên những con người hoàn hảo. Nếu bạn nghĩ như vậy, thì bất kể bạn gặp sự việc gì bạn đều có thể khám phá ra những cơ hội và nắm bắt chúng.

Nếu bạn khởi nghiệp thất bại thì bạn hãy nghĩ giống Jack Ma, Jack Ma khi đó đã một lần nữa mời tất cả bạn bè của mình đến Hàng Châu và nói với họ rằng: “Công ty mà chúng tôi làm việc tên là Alibaba, chúng tôi nhất định biến nó thành công ty lớn nhất thế giới…”. Sự tự tin của Jack Ma lúc đó đã khiến cho hầu hết những người không hoàn toàn tin tưởng nhất cũng ủng hộ ông.

Vì vậy, tin chắc rằng mình có thể thành công là rất quan trọng, có đủ dũng khí để tiến lên phía trước, đối mặt với thất bại mà chỉ coi đó là sự rèn luyện cho bản thân, thì bạn cách thành công không còn bao xa nữa. Khởi nghiệp dù to dù nhỏ đều không thành vấn đề, quan trọng là bạn đan đi trên con đường của riêng mình.

Hằng Phương

Theo Trí Thức Trẻ