Startup cần đủ tỉnh táo để nhận ra vòng tròn cơ hội và không hoang tưởng về nó, cơ hội chỉ đến với những người đủ giỏi và đủ chịu khó trong công việc, ông Đỗ Hoài Nam, Chủ tịch Trung tâm Công nghệ và Đổi mới Becamex nhận định.

bongbong

Bong bóng Startup khiến cho nhiều bạn trẻ ảo tưởng về cơ hội khởi nghiệp

Startup Việt thiếu kiến thức cơ bản về khởi nghiệp

Bên lề hội thảo “Kết nối đầu tư và kinh doanh: Sáng tạo và thực tiễn” diễn ra mới đây, ông Đỗ Hoài Nam, Chủ tịch Trung tâm Công nghệ và Đổi mới Becamex đã chỉ ra những điểm mạnh và điểm yếu của các startup Việt Nam hiện nay.

Theo ông Nam, nguồn nhân lực đông đảo, giá rẻ là điểm mạnh của các nhà khởi nghiệp (Startup) Việt Nam. Đánh giá ở góc độ công nghệ, ông Nam cho biết, nếu xếp theo các tầng bậc, các startup Việt đang rất tốt ở tầng trung với việc phát triển và ứng dụng các phần mềm. “Con người là thứ duy nhất tạo ra giá trị cho công ty chứ không phải vật chất khác như văn phòng, máy móc”, doanh nhân này khẳng định.

Bàn về điểm yếu, ông Nam nhận thấy các startup Việt đang thiếu kiến thức cơ bản về khởi nghiệp. “Khi tôi nói chuyện với các nhà khởi nghiệp Việt, tôi thường không biết bắt đầu từ đâu bởi các bạn ấy không hiểu rất nhiều thứ.

Trong khi đó, như ở Silicon Valley, những kiến thức như định giá công ty, vốn, pháp luật hay cách thức kinh doanh là những điều ai cũng biết. Đây là điều khá quan ngại, vì khi bạn chưa hiểu những điều này nghĩa là bạn chưa sẵn sàng để nhận tiền đầu tư. Do vậy, kiến thức vẫn là cốt lõi”, ông Nam nhấn mạnh.

“Không hoang tưởng về cơ hội”

Đánh giá về môi trường khởi nghiệp hiện nay, ông Nam cho rằng nó đang đi theo đúng quy luật chung. “Khởi nghiệp là vấn đề mới. Khi phong trào khởi nghiệp dâng lên đủ mạnh mẽ sẽ đủ lực để tạo ra hành lang pháp lý. Tôi tin tưởng rằng trong vòng khoảng 6 tháng đến 1 năm nữa, hành lang pháp lý cho các startup Việt Nam sẽ được hoàn thiện”.

huongtuong

So với startup của nhiều nước trên thế giới, startup Việt đang thiếu kiến thức cơ bản về khởi nghiệp. Ảnh minh họa

Doanh nhân này phân tích, hành lang pháp lý hoàn thiện sẽ thu hút nhiều nhà đầu tư vào Việt Nam tìm kiếm những người tài, kéo theo chất lượng của các startup đi lên, từ đó hình thành hệ sinh thái khởi nghiệp.

Ông Nam cũng nhận định rằng, cơ hội khởi nghiệp của các startup Việt hiện nay rất lớn. “Đối với nhà kinh doanh, ở đâu có bất cập, ở đó có cơ hội. Việt Nam có nhiều bất cập nên sẽ có nhiều cơ hội”, ông Nam so sánh.

Dù khuyến khích khởi nghiệp, ông Nam vẫn lưu ý các startup rằng, khởi nghiệp là quá trình gian khổ, nên những ai muốn kiếm tiền, đừng chọn Startup. Ông cũng chia sẻ về giai đoạn đầu khởi nghiệp, 2 năm liên tiếp ông chỉ ăn mì gói và làm việc hăng say với niềm tin tạo ra sản phẩm hữu ích cho cộng đồng.

“Bạn chỉ có thể thành công khi bạn thực sự muốn tạo ra giá trị cho cuộc đời, muốn thay đổi bất cập nào đó trong xã hội”, ông Nam nói.

Bên cạnh đó, các startup cần đủ tỉnh táo để nhận ra vòng tròn cơ hội và không hoang tưởng về nó. Theo doanh nhân này, cơ hội chỉ đến với những người đủ giỏi và đủ chịu khó trong công việc. “Có những người thành công khi còn rất trẻ, có những người thành công khi đã về già. Vấn đề không phải ai giỏi hơn ai. Vấn đề là cơ hội đến với họ lúc nào”, ông Nam lưu ý.

Phản đối những quan điểm của các startup trong việc quá đề cao ý tưởng, ông Nam cho rằng, chỉ nên xếp ý tưởng là thứ yếu bởi ai cũng có thể nghĩ ra được. Theo ông Nam, ý tưởng tốt chỉ có thể xuất phát từ kiến thức chuyên ngành tốt, đó mới là nền tảng để những ý tưởng hữu ích nhất ra đời.

“Tôi nghĩ rằng khởi nghiệp không chỉ là ý tưởng. Khởi nghiệp là tích lũy kiến thức, tìm ra những điểm bất cập để khám phá ra cơ hội. Đó mới là cách chúng ta cần suy nghĩ khi bước chân vào khởi nghiệp”, ông Nam kết luận.

Nguồn: CafeF

“Với 6tr/tháng bạn vẫn đang lâm vào tình trạng túng thiếu, nợ nần chồng chất…đó là do bạn không nắm được luật chơi thôi…và trong cuộc sống này bạn không nắm vững luật là bạn thua rồi…thế nên cái gì cũng cần phải học”. Dưới đây mình chia sẻ một bài viết của TS. Lê Thẩm Dương về cách chi tiêu với 6 triệu/tháng mà vẫn ổn. Có một số điểm mình không hoàn toàn đồng ý, nhưng cũng là một bài viết rất hay.

chi tieu-01

1. Ở: nếu ở trọ, hãy tìm nhà trọ ở xa nhất mà có thể kết nối với chỗ làm bằng phương tiện công cộng. Lúc ngồi trên xe buýt cũng là lúc quan sát xã hội từ trên cao, người đi xe máy xe hơi đều thấp hơn bạn. Không nên vật lộn với việc tự lái xe. 30 phút lái xe là 30 phút bạn lãng phí cho sự căng thẳng, nguy cơ tai nạn, hít khói bụi làm giảm tuổi thọ. Đi bộ từ trạm xe buýt đến nơi cần đến giúp tim bạn khỏe mạnh. Nếu đi xe buýt mất 1h30 và tự lái xe mất 30 phút, hãy chọn đi xe buýt. Đám đông chỉ đi xe cá nhân, mình ngược lại với đám đông, đã sao? Tại sao bạn muốn nhảy vô 5% người giàu có mà không từ bỏ được tư duy của 95% còn lại? Có việc nhỏ vậy mà bạn không dám thoát ra, thì việc lớn làm gì được? Sự sáng tạo mới đem lại cho bạn của cải và sự thú vị. Mà sự sáng tạo chỉ có khi đầu óc thảnh thơi. Sẵn sàng bỏ 2-3h mỗi ngày từ trên cao để quan sát, nghĩ lớn, ước mơ lớn. Không ai đánh thuế ước mơ. Đừng tư duy “1 vợ 2 con 3 tầng 4 bánh” cho nhỏ hẹp cuộc đời. Tại sao không thể sở hữu các tòa cao ốc, các chung cư, các trung tâm thương mại, các nhà máy xí nghiệp, máy bay, du thuyền? Không cần chia sẻ điều này với ai, mắc công họ nói mình khùng. Vì con cò không hiểu được đại bàng suy nghĩ gì đâu. Lim kể, lúc ảnh làm phụ bếp, đang rửa thớt thì buộc miệng nói sau này mở chuỗi nhà hàng 30 cái toàn Đông Nam Á, ông bếp trưởng chửi ảo tưởng, đòi tạt sốt cà chua vô mặt. Giờ Lim có 100 cái nhà hàng còn ông đầu bếp kia tới gặp Lim nộp đơn xin việc.

2. Ăn: Hãy dậy thật sớm, nấu cơm, xôi, mì. Nấu thêm để mang theo ăn trưa hoặc ăn ổ bánh mì, dĩa cơm bình dân nơi gần nhất. Mình nên ăn chay rau củ quả ở mức hấp/luộc, sẽ không có gì cả đâu nếu vài ngày trong tuần bạn không ăn thịt. Người ăn chay vẫn thông minh đẹp đẽ như thường. 90% kỹ sư IT người Ấn Độ ở Silicon Valley ăn chay. Mình ăn chay không phải vì tôn giáo mà vì sức khỏe. Thỉnh thoảng vẫn cứ quất thịt cá…nhưng nếu nấu cho 1 mình mình ăn, đừng tốn thời gian. Cứ cá chiên/trứng luộc, rau củ quả hấp, trái cây là đủ. Không tốn thời gian cho việc ăn.

3. Chơi: Nên mời bạn bè 2 lần một tháng, ăn bình dân thôi. Nhóm 4 người, mỗi đứa 2 lần, 1 tháng mình có 8 lần gặp gỡ. Hãy chọn những người hiểu biết, giàu có hơn mình, đang làm công ty lớn, đang khởi nghiệp… để nghe họ nói chuyện đời. Cá mập thì quây quần dưới đáy sâu. Cá lòng tong thì nhao nhao trên mặt nước, cạnh tranh khốc liệt việc đớp bọt. Khoe quần áo, bàn chuyện ca sĩ này diễn viên kia, bình luận tò mò Tony buổi sáng là ai, viết thế này đúng viết thế kia sai… chỉ có ở đám lòng tong. Đám cá lớn sống im lặng.

4. Học: Phải dành 10 USD=200 ngàn tiền mua sách/tháng. Người vĩ đại trên khắp thế giới, ngoài tủ rượu ra, trong nhà họ còn có tủ sách. Hãy đọc sách dạy làm người, làm giàu, sách kinh tế, sách văn chương, sách nấu ăn hoặc bất cứ sách gì ưa thích. Kiến thức rộng sẽ giúp mình làm ăn rộng. Khi đi làm, việc nói giỏi, cái gì cũng biết khiến công việc trôi chảy hơn. Tháng này bạn chưa bỏ ra 200 ngàn mua sách thì coi như thua. Đọc xong sách, kể lại nội dung cho bạn bè. Đừng giấu. Nếu có khóa học nào đó, nên đăng ký, hoặc dồn lại vài tháng làm 1 khóa, nhớ học với người thành đạt thật sự, tức người có điều hành công ty lớn, bậc trí nhân…chứ không phải nhóm mua môi múa mép.

doc sach

Người vĩ đại trên khắp thế giới, ngoài tủ rượu ra, trong nhà họ còn có tủ sách

5. Đi: Tháng để dành 1 triệu, năm sẽ có khoảng 12 triệu cho việc đi chơi. Ban đầu nên đi đường bộ sang các nước lân bang. Hãy tự thưởng mỗi năm một chuyến đi xa. Tết là thời điểm tốt để về thăm gia đình, rồi đi chơi trước khi vô làm trong năm mới. Nhất định phải đi nước ngoài mỗi năm một lần, để coi sông, coi biển, coi đại dương nó ra sao…có cái gì hay ho thì bắt chước, mang về làm ăn.

Trong tay nên có 1 cái smartphone loại bình dân để tra tìm bản đồ, hãy đặt vé máy bay/xe lửa/xe đò.. giá rẻ nhất (ví dụ airbnb là 1 trang web tìm nhà trọ rẻ).

6. Để dành: 1 tháng TỐI THIỂU để dành 1 triệu. Cứ gửi ở ngân hàng, nhiều hơn có thể mua 5 phân hoặc 1 chỉ vàng, đó là vốn khởi nghiệp về sau.

Năm tới, nếu thu nhập vẫn 6 triệu, tự tát vô mặt. Muốn tăng lương, hãy cống hiến. Đừng sợ người khác không thấy nỗ lực của mình. Đừng “khôn” kiểu “tôi có được gì không, làm nhiều cho lắm thì lương cũng vậy”. Tư duy này khiến mình nghèo miết. Hãy cố gắng làm thêm giờ. Bạn phải làm thêm việc ở cơ quan, đến sớm hơn, về trễ hơn. Trong lúc làm việc, tập trung cao độ, nhận nhiều việc của công ty giao, tự mở thêm các mối quan hệ trong công việc, tay kẹp ĐT, tay đánh máy, vừa đi vừa chạy…làm ầm ầm, ầm ầm vô.

Khi còn trẻ, hãy ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Hãy nhào vô xin người khác “bóc hết, lột sạch” khả năng của mình. Chỉ sợ bất tài nộp hồ sơ “xin việc”, mà chả ai thèm cho, chả ai thèm bóc lột. Khi đã được bóc và lột hết, dù sau này đi đâu, làm gì, bạn đều cực kỳ thành công. Vì năng lực được trui rèn trong quá trình làm cho người khác. Sự chăm chỉ, tính kỷ luật, quen tay quen chân, quen ngáp, quen lười…cũng từ công việc mà ra. Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhòa…rồi chết.

Còn những bạn thu nhập 6 triệu cũng túng thiếu, 20 triệu cũng đi vay mượn để tiêu dùng, thì thôi, cuộc đời họ chấm dứt giấc mơ lớn. Tiền nong cá nhân quản lý không được, thì làm sao mà quản trị tài chính một cơ nghiệp lớn?”. Tư duy thế nào thì nó ra số phận thế đó.”

♦ Đó, đó là bài viết của bác TS. Lê Thẩm Dương, chỉ cho các bạn trẻ sống ổn định, thoải mái với lương 6 triệu/tháng. Nhưng có những bạn trẻ nói chuyện với mình, khởi nghiệp lúc đầu thì lấy đâu ra 6 triệu, lương 3 – 4 triệu/tháng thì sống như thế nào, nhất là ở cái đất Hà Nội, động tý là cần đến tiền, thì mình sẽ chia sẻ riêng cách chi tiêu của mình ở một bài viết sau…

Startup đang được xem là một trào lưu, đừng bao giờ làm việc cho startup khi mà bạn chưa thực sự hiểu những điều bạn đã, đang, hoặc sắp phải đối diện.

Startup

1. Đừng bao giờ làm việc cho startup, nếu bạn không muốn phải nghĩ về công việc trước 8 giờ sáng hay sau 5 giờ chiều.

Đây không chỉ là công ty thiếu nguồn nhân lực, mà mọi người còn phải hoàn thành công việc để đạt được mục tiêu tốt nhất. Do đó một lượng công việc khổng lồ là điều không thể tránh khỏi. Tại startup, bạn không chỉ là làm việc cho đến tối khuya tại văn phòng, mà bạn còn phải gửi mail lúc nửa đêm, phát điên với danh sách công việc dài vô tận, và có thể bạn và đồng nghiệp nhiều lúc lại ngủ quên ngay chính bàn làm việc của mình.

2. Đừng bao giờ làm việc cho startup, nếu bạn muốn kiếm tiền một cách nhanh chóng.

Khi Facebook chính thức lên sàn chứng khoán và tạo ra hàng ngàn triệu phú chỉ trong một ngày, nhưng chúng ta đều biết rằng, đó là một tỷ lệ thấp với startup. Hầu hết các startup đều thất bại, nhưng ngay cả từ “thành công” cũng không tạo nên vận may về tài chính như Facebook hay Google. Phần lớn các startup trả lương thấp hơn các công ty khác, nhưng nó mang lại giá trị tiềm năng như là việc đầu tư cho sau này. Rất có thể cho đến cuối cùng, startup sẽ không mang lại bất cứ giá trị nào cả, và bạn phải chấp nhận điều đó trước khi tham gia dự án.

3. Đừng bao giờ làm việc cho startup, nếu bạn muốn đời sống cá nhân tách biệt hoàn toàn với tính chuyên nghiệp trong công việc.

Khi làm việc cho các tập đoàn, bạn có thể giữ được “sự chuyên nghiệp nghiêm ngặt” này. Nhưng khi làm tại một startup, nhóm của bạn sẽ là những người mà bạn dành nhiều thời gian nhất. Không chỉ vậy, họ còn khiến bạn cười lớn, ở bên bạn khi bạn khóc, và hỗ trợ khi bạn muốn thử sức với thử thách nằm ngoài “vùng an toàn” của bạn. Những người đó không chỉ là đồng nghiệp, họ còn là những người bạn, và một vài người có lẽ sẽ trở thành tri kỉ của bạn.

ngu gat

Ngủ gật sẽ là hình ảnh thường xuyên bạn bắt gặp trong văn phòng Startup. Ah, nhưng đừng ảo tưởng, góc làm việc và bàn làm việc của bạn không đẹp như trong ảnh đâu 

4. Đừng bao giờ làm việc cho startup, nếu bạn chỉ là muốn thoát khỏi công việc nhàm chán hiện tại.

Hãy tự hỏi bản thân rằng bạn thực sự sẵn sàng dành thời gian, chịu được công việc ở cường độ cao và bản thân bạn quan tâm tới công việc này ở mức nào. Khi bạn cảm thấy bị mắc kẹt trong một môi trường làm việc không tạo ra cảm hứng, bạn sẽ nhìn nhận môi trường tại công ty startup như là môi trường làm việc thoải mái, làm hết sức, chơi hết mình. Nhưng trên thực tế, cuộc sống tại một công ty startup lại là “làm việc chăm chỉ” nhiều hơn là “chơi hết mình”.

5. Đừng bao giờ làm việc cho startup, nếu bạn chỉ muốn trở thành một phần của “trào lưu”.

Để xây dựng nên một doanh nghiệp tốt, bạn phải mất rất nhiều năm. Đằng sau thời kì phát triển hoàng kim đó là rất nhiều năm làm việc âm thầm miệt mài và mệt nhọc của cả tập thể. Một số công ty thành công nhất hiện nay đã từng bị đánh giá là thiếu hấp dẫn và không thực tế trong thời điểm họ khởi nghiệp. Nhưng đến cuối cuộc chơi, họ đã làm rất tốt với mô hình kinh doanh dựa vào những xu hướng nổi bật, ví dụ như “Uber for X”.

6. Đừng bao giờ làm việc cho startup, nếu bạn có nhiều lo ngại về công ty. 

Hằng ngày, bạn luôn có nỗi lo rằng “liệu công ty có còn tồn tại sau 6 tháng nữa hay không?’’ sẽ khiến bạn luôn cảm thấy bất ổn. Hãy thử tưởng tượng rằng bạn hỏi sếp của mình một câu hỏi và thay cho câu trả lời, anh ấy nói rằng “Tôi không biết, tại sao bạn không tự tìm hiểu về điều này đi?” thì bạn sẽ phản ứng như thế nào? Nếu bạn đang tìm kiếm những chỉ thị tuyệt đối trong công việc, một startup sẽ không phù hợp với bạn đâu. Đây là một khuyên sáo rỗng bởi sự thật là trong một startup, chỉ có duy nhất một điều chắc chắn, đó chính là sự đổi mới và sáng tạo.

7. Đừng bao giờ làm việc cho startup, nếu bạn đang tìm kiếm một danh hiệu bóng bẩy, một góc làm việc riêng, hay những thứ khác mà cha mẹ đã từng dạy chúng ta về giá trị của một công ty theo truyền thống. 

Công việc cực nhọc tại môi trường startup đòi hỏi tính kỉ luật cao để át đi những ồn ào bên ngoài và tập trung vào những lợi ích lâu dài. Rất ít người trong chúng ta sẽ trở thành Zuck(1) kế tiếp, và những startup không đồng nghĩa với việc nhanh chóng trở thành một trong top “30 under 30”(2). Thế giới của chúng ta luôn tồn tại những nhà sáng lập 24 tuổi khiến chúng ta lo lắng cho sự nghiệp của bản thân, và hội chứng FOMO(3) là có thực. Thành công của một cá nhân trong môi trường startup sẽ đến khi bạn thực sự đang làm tốt công việc của mình, tạo dựng mối quan hệ và phát triển kỹ năng của bản thân – những điều mà bạn không thể có được từ những người mà chỉ bị ấn tượng bởi những gì ghi trên danh thiếp của bạn.

sta
Bù lại, “Startup là quãng thời gian tuyệt vời nhất trong sự nghiệp của bạn.”

 

Thay vào đó, hãy làm việc tại một Startup bởi đó có thể sẽ là quãng thời gian tuyệt vời nhất trong sự nghiệp của bạn. Với những định hướng đúng đắn, công việc tại đây thực sự sẽ trở thành kinh nghiệm làm việc để đời của bạn. Một năm lăn xả trong môi trường đầy biến động với sự tăng trưởng siêu tốc sẽ cung cấp cho bạn nhiều kinh nghiệm và bài học xương máu tương đương với một thời gian dài nếu bạn làm việc ở một công ty lớn. Chúng ta đã lý tưởng hóa những đợt phát hành cổ phiếu khổng lồ và thần thánh hóa những phi vụ thâu tóm trị giá hàng tỷ đô gần đây, hoặc những câu chuyện bỏ lương ngàn đô và thành công startup, nhưng thật trớ trêu là những công ty đó phần lớn được xây dựng bởi nỗ lực của những con người tin vào một điều gì đó, chứ không phải vì họ theo đuổi thứ vinh quang kia. Ngay cả những startup thất bại cũng có thể mang lại cho nhân viên của họ một sự phát triển chưa từng có, những cơ hội lãnh đạo và những chân trời rộng mở. Mặc kệ việc nhà đầu tư có rút vốn hay không, bạn sẽ đạt được một điều gì đó trong những năm đáng nhớ và máu lửa nhất cuộc đời của bạn.

Làm việc tại một công ty startup là bởi vì bạn sẽ còn đi xa hơn nữa. Và đến một ngày nào đó, bạn (sẽ) tiếp tục phát triển với kinh nghiệm và sự tin để làm một điều gì đó còn to lớn và tốt đẹp hơn. Và tôi không thể tưởng tượng được công việc của bạn sẽ còn tạo ra những điều giá trị to lớn đến thế nào trong tương lai.

Nguồn LinkedIn | Jennifer Kim

Sau giai đoạn bùng nổ về kinh tế, hầu như tất cả các thị trường có thể khai thác lợi nhuận được đều đã có những doanh nghiệp cùng nhau góp mặt ăn chia chiếc bánh thị phần. Những thị trường có rào cản gia nhập càng thấp thì càng nhiều các doanh nghiệp lấn sân. Tuy nhiên với một thị trường đã bão hòa như vậy, thật sự để một doanh nghiệp mới tham gia vào mà không có điểm nổi trội đặc biệt thì quả là bài toán rất nan giải. Dưới góc nhìn thương hiệu, bài toán này có thể được giải bằng cụm từ “định vị thương hiệu”

a

Có hai thành tố rất cơ bản khi chúng ta nói về định vị thương hiệu: tương đồng và khác biệt. Thương hiệu có chỗ đứng trên thị trường có những điểm khác biệt (hay còn gọi là lợi thế cạnh tranh) mà các đổi thủ không có được. Tuy nhiên, có một thực tế là các nhà quản trị thương hiệu do mải mê tìm kiếm điểm khác biệt mà quên đi một quy luật sơ đẳng của định vị: trước khi nghĩ đến khác biệt, thương hiệu cần phải có những thuộc tính đồng dạng với đối thủ cạnh tranh. Điểm tương đồng là những đặc điểm và lợi ích cơ bản mặc định phải có của một chủng loại sản phẩm hoặc dịch vụ nhất định. Ví dụ, bút viết thì phải “viết được”, mực đều nét đẹp, dù có được gắn thêm một đầu cảm ứng di động ở phía trên mà mực viết không ổn định thì cây bút ấy cũng khó mà được thị trường chấp nhận. Chúng không giúp thương hiệu trở nên nổi bật, nhưng một thương hiệu thiếu những điểm tương đồng này sẽ gặp nhiều khó khăn trên con đường tìm kiếm sự chấp nhận của người tiêu dùng.

avis-to-outbid-hertz-for-dollar-thrifty-20053_1

Với một doanh nghiệp gia nhập mới, thường có hai con đường để định vị nhanh chóng. Thứ nhất là định vị dựa trên đối thủ cạnh tranh. Tại thị trường cho thuê xe hơi ở Mỹ, Hert là thương hiệu dẫn đầu trong suốt một thời gian dài. Avis gia nhập thị trường và định vị bản thân là một thương hiệu “theo sau” với câu khẩu hiệu rất thông minh “We try harder” (Chúng tôi cố gắng hơn nữa). Điều đó có nghĩa Avis đã khôn ngoan tuyên bố họ là số hai trên thị trường và có được sự đồng cảm từ phía khách hàng tiềm năng. Thêm vào đó, việc gắn kết thương hiệu của mình với thương hiệu số một trong nhóm ngành là một hành động khôn khéo. Bất kể Avis có thật sự “cố gắng hơn nữa” hay không, điều đó cũng không ảnh hưởng nhiều đến thành công của họ. Thay vào đó, một cách rất tự nhiên, người tiêu dùng liên hệ Avis với Hert, thương hiệu vốn đã là số một trong tâm trí họ.Việc định vị là thương hiệu số hai đã mang lại rất nhiều lợi ích và việc kinh doanh của Avis ngày càng phát đạt nhờ chiến lược này.

Thứ hai, để chiếm được vị trí trên thị trường, một số doanh nghiệp đã thực hiện việc định vị khác biệt, và khôn khéo nhất chính là định vị sản phẩm của mình vào những nhu cầu thiết yếu nhất của con người. Đối với mỗi con người, hai nhu cầu được coi là thiết yếu và bất biến là nhu cầu ăn và mặc. Iaccocca – một doanh nhân nổi tiếng thế giới kể lại rằng, khi biết con trai mình ao ước kinh doanh trong lĩnh vực xe ô tô, cha ông đã có lời khuyên rằng:” Vào thời thịnh con hãy kinh doanh ô tô, còn trong thời buổi kinh tế suy thoái thì con hãy kinh doanh thực phẩm. Vì trong mọi hoàn  ảnh, ăn là nhu cầu bất biến của mỗi người”. Lời khuyên giản dị của người cha nhưng chứa đựng trong đó cả một triết lý kinh doanh. Đó là luôn luôn tìm đến và khai thác những nhu cầu tất yếu, cốt lõi mang tính bản chất của con người. Người kinh doanh nắm bắt được quy luật đó thì không thể không thành công.

sua-tuoi-th-true-milk-thuc-hu-ve-thuong-hieu-sua-tuoi-that-va-sach1

Tại Việt Nam, một trong những doanh nghiệp điển hình trong việc khai thác được nhu cầu thiết yếu của con người và thành công đó là định vị “sữa sạch” của TH Truemilk. Theo nhà quản trị chiến lược thương hiệu người My David Aaker, Perceived Quality (Chất lượng theo cảm nhận) là một trong những thành tố quan trọng tạo nên Brand Equity (Giá trị thương hiệu). Giữa năm 2011, TH True Milk làm các đối thủ “nóng trong người” vì tuyên bố định vị họ là “sữa sạch”. Các đối thủ nhảy cẫng lên vì TH tuyên bố như vậy, chẳng lẽ sữa của các hãng khác là “không sạch”, cuối cùng vụ việc không đi đến đâu vì thực tế tuyên bố của TH không trực tiếp công kích vào bất kỳ một đố thủ nào, có trách thì trách các hãng sữa trước không biết nhận từ “sạch” về mình mà thôi. Tuy nhiên, khi muốn mua “sữa sạch”, chủ thể quan trọng nhất trên thị trường là khách hàng sẽ tìm đến TH True Milk. Và đây mới là cốt lõi của mọi vấn đề.

Trên thế giới cũng có rất nhiều câu chuyện tương tự, công ty nào tìm ra một ý tưởng trước, cam kết với ý tưởng đó và tuyên bố ý tưởng trước, công ty đó sẽ nắm được thị phần trong tâm trí người tiêu dùng. Volvo nhanh chóng chiếm lĩnh từ “an toàn”. Điều đó không có nghĩa là những nhãn hàng ô tô khác không an toàn. Starbucks chiếm lĩnh “café sang trọng” không có nghĩa là những chuỗi cửa hàng café khác không sang trọng. Trong việc tạo sự khác biệt để định vị chính mình trong tâm trí người tiêu dùng, TH True Milk đã ghi điểm.

Thế giới mạng rộng lớn có hàng tỷ người đến từ mọi nơi, thuộc mọi tầng lớp đang sử dụng internet hàng ngày. Và là một môi trường rộng lớn để quảng bá cho sản phẩm, thương mại và tiếp thị. Quảng cáo online đã tạo cơ hội cho các nhà quảng cáo nhắm chính xác vào khách hàng của mình, và giúp họ tiến hành quảng cáo theo đúng với sở thích và thị hiếu của người tiêu dùng.

Vậy làm thế nào để quảng cáo online thực sự hiệu quả? Có những cách quảng cáo như thế nào? Và những nhược điểm hay ưu điểm của chúng? Infographic sau đây sẽ trả lời tất cả câu hỏi của bạn.

QConline1-ID7495QConline2-ID7495

Nếu cuộc sống của bạn hiện nay so với cách đây 1 năm vẫn không có sự tiến bộ đáng kể mặc dù bạn thấy rằng mình đã nỗ lực nghiêm túc, câu chuyện dưới đây sẽ giúp bạn đưa ra những quyết định làm thay đổi cuộc sống của mình.

NGÀY XƯA CÓ MỘT… CON BÒ

Ngày xửa ngày xưa, có một ông thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng. Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc, ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi ngưòi hiểu vì sao nhiều người chỉ sống cuộc đời bình bình và tầm thường.

Để dạy được những bài học quan trọng này, ông giáo quyết định cùng vói người học trò của mình lên đường đi đến một ngôi làng nghèo khổ trong vùng. Cảnh khổ đau và hoang tàn bày ra khắp nơi, và cư dân ở đó có vẻ như đã phó thác cuộc đời mình cho số mệnh.

Ngay khi đến nơi, ông giáo yêu cầu ngưòi học trò tìm giúp mình một gia đình nghèo nhất trong khu vực. Đó sẽ là nơi họ tạm trú qua đêm.

Đi bộ một lúc thì họ ra đến rìa thị trấn. Và ở đó, giữa mênh mông, hai người dừng chân trước một căn lều nhỏ tồi tàn rệu rã nhất mà họ từng nhìn thấy.

Hai vị khách không cưỡng được cái nhìn xung quanh, trong lòng tự hỏi liệu trong cái nơi khốn cùng này còn có thứ gì đáng giá không. Chả có gì!

Nhưng khi bước ra ngoài, họ mới nhận ra mình đã lầm. Thật đáng kinh ngạc vì gia đình này còn có một thứ tài sản bất thường – khá đặc biệt trong hoàn cảnh này. Họ có một con bò.

milk-cow-thailand

Con bò thì chẳng có gì đáng nói, nhưng cuộc sống và hoạt động hàng ngày của họ có vẻ như chỉ xoay quanh con vật này. “Cho bò ăn đi.” “Đừng để nó khát.” “Buộc nó lại cho chắc.” “Đừng quên dẫn nó đi ăn.” “Vắt sữa bò đi!” Vậy đó, ta có thể thấy con bò giữ một vai trò quan trọng trong gia đình này, mặc dù chút sữa ít ỏi do nó cung cấp chỉ đủ để họ sống vật vã qua ngày.

Tuy nhiên, con bò có vẻ phục vụ một mục đích lớn hơn: Nó là thứ duy nhất giữ cho họ khỏi rơi vào đường cùng. Ở một nơi mà mọi thứ đều khan hiếm, việc sở hữu một tài sản có giá trị như vậy đã mang lại cho họ sự ngưỡng mộ, nếu không muốn nói là sự ghen tị, từ những người hàng xóm.

Và ở nơi đó – trong chỗ bẩn thỉu và nháo nhác đó – hai thầy trò đã đặt lưng xuống nghỉ qua đêm.

Sáng hôm sau, trước khi bình minh kịp ló dạng, hai thầy trò lặng lẽ lên đường một cách thận trọng để không đánh thức những người khác.

Ông giáo đi chầm chậm về phía con bò đang bị buộc vào một cái cột hàng rào lung lay cách căn nhà chưa đầy hai mươi thước. Khi còn cách con bò khoảng một bước chân, ông giáo già rút ra một con dao găm mà ông mang theo bên mình. Người học trò cảm thấy hoang mang. Khi ông giáo giơ tay lên, anh như chết điếng khi nhận ra điều thầy mình sắp làm. Anh ta hầu như không tin vào mắt mình khi ông giáo già đưa lưỡi dao cứa ngọt một đường ngang cổ con bò. Vết cắt chí mạng làm cho con vật ngã quỵ.

“Nhìn xem thầy đã làm gì?”, anh đau đớn hỏi ông giáo bằng một giọng thì thầm vì sợ đánh thức mọi người. “Làm sao thầy lại có thể giết chết con vật tội nghiệp đó chứ? Đây là loại bài học gì mà có thể khiến cho gia đình đó phải lâm vào cảnh suy sụp hoàn toàn? Đây là tất cả những gì họ có. Rồi họ sẽ ra sao?”

Chẳng chút xao động vói thái độ đau khổ của người học trò và làm ngơ trước những thắc mắc của anh ta, ông giáo bỏ đi, để lại cảnh tượng hãi hùng phía sau, bàng quang trước thảm cảnh mà gia đình đó sẽ phải đối mặt khi mà họ đã mất đi con bò. Anh học trò bước theo sau, trong lòng vẫn còn nhiều khúc mắc, và họ tiếp tục lên đường.

7393416-A-poor-house-of-the-Khmer-people-0

Trong suốt những ngày sau đó, anh học trò bị ám ảnh không thôi vì ý nghĩ khủng khiếp rằng cả gia đình đó sẽ chết đói hết nếu họ không có con bò. Liệu anh còn có thể rút ra kết luận nào khác từ sự mất mát nguồn sống duy nhất của họ? Trong nhiều tháng sau, anh lúc nào cũng ray rứt vói những ý nghĩ này và với cảnh tưọng của buổi sáng đau buồn hôm ấy.

Một năm qua đi và một buổi chiều nọ, ông giáo già gợi ý họ trở lại ngôi làng đó xem thử chuyện gì đã xảy ra với gia đình kia. Chỉ một gợi ý nhỏ về một sự kiện dường như đã đi vào quên lãng nhưng cũng đủ để đánh thức trong lòng người học trò cái ký ức sống động về bài học mà, cho đến tận bây giờ, anh vẫn không thể nào hiểu hết.

Sau nhiều ngày, hai người đến ngôi làng cũ. Họ tìm kiếm căn lều năm trước trong vô vọng. Cảnh vật xung quanh trông vẫn như xưa, nhưng chẳng thấy bóng dáng cái nơi tồi tàn mà họ đã qua đêm ngày ấy đâu cả, thay vào đó là một căn nhà xinh xắn vừa mới được xây dụng trên nền đất cũ. Họ dừng chân và hết nhìn ngược lại nhìn xuôi để biết chắc mình đã đến đúng chỗ.

Người học trò lo ngại rằng cái chết của con bò là một đòn giáng quá mạnh khiến một gia đình trơ trụi như họ không thể nào qua nổi. Có lẽ họ đã bị buộc phải bỏ đi và một gia đình khác khá giả hơn đã may mắn làm chủ mảnh đất và dựng nên ngôi nhà mới này. Còn khả năng nào khác đâu chứ? Chắc hẳn sự xấu hổ đã khiến họ phải tha hương.

Trong lúc những ý nghĩ đó đang lẩn quẩn trong đầu, anh học trò cứ lưỡng lự giữa ý muốn biết chuyện gì đã xảy ra cho gia đình nọ và việc mặc kệ họ để tiếp tục lên đường, né tránh cái việc chẳng thú vị gì là xác minh sự nghi ngờ tồi tệ trong đầu mình. Nhưng cuối cùng anh quyết định khám phá – mình cần phải biết, cho nên anh gõ cửa ngôi nhà và đứng đợi.

Trong chốc lát, một người đàn ông vui vẻ từ trong nhà bước ra. Thoạt tiên anh học trò không nhận ra ông ta. Nhưng rồi anh không thể giấu được vẻ thảng thốt khi nhận ra đó chính là người đã cho họ ngủ trọ năm ngoái. Hiển nhiên cùng là một người, nhưng có cái gì đó rất khác lạ ở con người này.

Ông ta mặc quần áo sạch sẽ và chải chuốt gọn gàng. Ông ta có nụ cười trên đôi môi và sự linh lợi trong đôi mắt. Rõ ràng đã xảy ra một điều gì đó có ý nghĩa to lớn trong đời ông ta.

Ngườii thanh niên gần như không tin vào mắt mình. Làm sao lại có thể như thế? Liệu chuyện gì có thể xảy ra chỉ trong thời gian một năm? Anh ta bổ nhào lại chào hỏi người đàn ông nọ và ngay lập tức “truy vấn” ông ta về vận may nào đã đến với ông và gia đình.

“Chỉ năm ngoái, khi chúng tôi ghé qua đây,” anh hỏi, “các ông dường như đang sống trong tình trạng bất hạnh và vô vọng. Hãy cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì làm các ông thay đổi nhiều như thế. Điều gì đã khiến các ông gặp hên đến vậy?”

Không đếm xỉa gì đến việc chính hai người khách này đã là thủ phạm giết con bò, người đàn ông mời họ vào nhà và bắt đầu kể câu chuyện ly kỳ của gia đình mình – câu chuyện sẽ làm thay đổi cuộc đời anh bạn trẻ của chúng ta mãi mãi.

Ông chủ nhà kể rằng thật là một sự trùng hợp kỳ lạ, khi ngay cái ngày mà hai thầy trò rời đi, không biết kẻ bất lương nào do ganh ghét vói tài sản hiếm có của gia đình ông đã nhẫn tâm cắt cổ con vật tội nghiệp đó.

“Tôi phải thừa nhận rằng”, người đàn ông nói, “phản ứng đầu tiên của chúng tôi là vô cùng tuyệt vọng và đau khổ. Trong suốt một thời gian dài, sữa của con bò đó là nguồn sống duy nhất của chúng tôi. Hơn nữa, nó còn là tài sản duy nhất mà chúng tôi có; cuộc sống của chúng tôi phụ thuộc vào nó. Con bò đó là tâm điểm cho sự tồn tại hằng ngày của chúng tôi, nói thật lòng, việc có được con vật ấy tạo cho chúng tôi một cảm giác an toàn và mang lại cho chúng tôi sự ngưỡng mộ từ hàng xóm.

“Không lâu sau cái ngày bi đát ấy, chúng tôi nhận ra rằng nếu không làm một cái gì đó, chúng tôi chỉ có thể rơi vào tình huống tệ hại hơn. Chúng tôi đã xuống tới đáy cuộc đời khi mất đi con vật ấy. Chúng tôi cũng cần phải ăn và nuôi nấng con cái nữa. Và rồi chúng tôi phát hoang một miếng đất phía sau nhà, gieo vài hạt rau củ quả. Đó là cách mà chúng tôi sống qua ngày trong vài tháng đầu.

“Một thời gian sau, chúng tôi nhận thấy rằng mảnh vườn đó cung cấp nhiều lương thực hơn mức chúng tôi cần. Nếu có thể bán cho những người xung quanh, chúng tôi có thể mua thêm hạt giống, và không lâu sau, chúng tôi không những đủ ăn mà còn có thể đem ra chợ bán.

“Và rồi điều đó xảy ra!” người đàn ông hồ hởi nói. “Lần đầu tiên trong đời chúng tôi có tiền mua thực phẩm và quần áo. Và chúng tôi nhận thấy niềm hy vọng cho một cuộc đời mới, một cuộc đời mà chúng tôi chưa bao giờ nghĩ, ngay cả trong mơ, là có thể trở thành hiện thực.

“Chúng tôi xây căn nhà nhỏ này hồi tháng trưóc. Có vẻ như chuyện mất con bò đã mở mắt cho chúng tôi thấy một cuộc sống khác có triển vọng.

Anh bạn trẻ lấy làm kinh ngạc khi nghe câu chuyện. Cuối cùng anh cũng nhận ra bài học mà người thầy đáng kính đã muốn dạy cho anh. Đột nhiên mọi thứ trở nên rõ ràng. Cái chết của con bò không hề là dấu chấm hết dành cho họ như anh đã lo sợ, mà đã mở ra một cuộc sống mới với nhiều cơ hội tốt hơn.

Người chủ nhà mời hai thầy trò ở lại qua đêm và họ vui vẻ nhận lời. Sáng hôm sau, họ chào tạm biệt ông chủ và gia đình, tiếp tục cuộc hành trình của mình.

beautiful-house-www.PlayHouses4Kidz.com-52

Ông giáo, vốn lặng thinh từ bấy đến giờ, hỏi anh học trò, vốn vẫn đang còn kinh ngạc với những gì anh ta được nghe kể và chứng kiến: “Con có nghĩ là gia đình nọ vẫn có thể đạt được những điều mà họ gặt hái trong năm vừa qua nếu như họ vẫn còn con bò đó?”

“Có lẽ không,” người học trò trả lời không do dự.

“Vậy bây giờ con hiểu chưa? Con bò mà họ yêu quý như báu vật chính là sợi dây xích trói buộc cuộc đòi họ với đói nghèo khổ cực. Họ đã đinh ninh rằng con bò đó giúp họ khỏi bị suy sụp. Nhưng phải đợi đến khi mất đi sự an toàn giả tạo đó thì họ mới bị buộc phải nhìn sang một hướng mới.”

“Nói cách khác,” anh học trò tiếp lời, “con bò – con vật mà hàng xóm của họ coi như là ơn phước – đã cho họ cái cảm giác mình không phải đang sống trong sự bần cùng, nhưng thực ra cuộc sống của họ rất thảm hại.”

“Đúng là như thế,” ông giáo già lên tiếng. “Đó là điều sẽ xảy ra khi con tin rằng cái thứ ít ỏi mình có được là đã đủ lắm rồi. Chỉ một ý nghĩ đó thôi đã là sợi xích nặng nề ngăn không cho con tìm kiếm những thứ khác tốt hơn. Sự thỏa mãn bắt đầu hủy hoại cuộc đời con. Con chấp nhận các hoàn cảnh của mình dù không hài lòng với chúng. Con biết rằng con không vui sướng với vị trí của mình trong cuộc sống, nhưng con cũng không thấy khốn khổ. Con thất vọng với cuộc sống mà mình được hưởng nhưng sự bất mãn không đủ lớn để con tìm cách làm một cái gì đó với nó. Con có thấy điều đó bi đát như thế nào không?

“Khi con có một công việc mà con không thích, cái công việc mà thậm chí chẳng đáp ứng được những nhu cầu tối thiểu và cũng chẳng mang lại cho con bất cứ sự thỏa mãn cá nhân nào hoặc cho con cuộc đời mà con muốn, thì quyết định bỏ đi và tìm công việc khác là điều dễ dàng. Nhưng khi cái công việc mà con không thích đó giúp con trả được nợ, sống sót, và cũng tận hưởng được một vài tiện nghi nho nhỏ, thì con dễ dàng rơi vào cái bẫy hài lòng với suy nghĩ rằng ít nhất thì mình cũng có được một cái gì đó. Cuối cùng, con biện minh rằng khối người muốn cái công việc đó mà có được đâu.

“Cũng giống như con bò, thái độ đó luôn luôn kiềm hãm con. Nếu không gạt bỏ nó đi, mãi mãi con sẽ không thể thấy được gì khác hơn ngoài những thứ con đã biết lâu nay. Con sẽ trở thành một nạn nhân chung thân của những giới hạn mà con tự đặt ra trong cuộc sống của mình. Điều đó cũng giống như con tự bịt mắt mình ở vạch xuất phát và cầu nguyện cho mình thắng cuộc.”

Người học trò càng nghe càng kinh ngạc. Anh cảm thấy thích thú với những nhận định của thầy mình và bắt đầu hiểu cặn kẽ những vấn đề đó. “Chúng ta ai cũng có những con bò trong đời mình. Chúng ta mang trên mình gánh nặng của những niềm tin sai lầm, những lời biện bạch, những nỗi sợ và những định kiến. Bi đát thay, tất cả những hạn chế do ta tự áp đặt cho mình đã trói buộc chúng ta vào một cuộc sống tầm thường.”

“Không chỉ có vậy,” ông giáo già tiếp lời, “nhiều người ngoan cố giữ lại cái lý do họ không thể sống cuộc đời mà họ luôn mơ ước. Họ tạo nên những lời bào chữa hầu như rất đáng tin để biện hộ với chính mình và với ngưòi khác, và tiếp tục sống với những xáo động nội tâm khi họ nhận ra rằng những lý lẽ đó có lẽ đánh lừa được người khác chứ không lừa được bản thân mình.”

“Thật là một bài học lớn,” người học trò trầm ngâm nói, đồng thời hướng suy nghĩ về những con bò của mình.

Trên đường về, anh cẩn thận xem xét tất cả những hạn chế mà anh đã vận vào mình trong cuộc đời. Và anh quyết định sẽ loại bỏ tất cả những niềm tin đã trói buộc anh vào một cuộc đời làng nhàng và tầm thường, cũng như đã ngăn cản anh thể hiện tiềm năng thật sự của mình.

Không nghi ngờ gì nữa, anh tự nhủ, ngày hôm đó đã đánh dấu sự bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời không có bò.

Trích “Ngày xưa có một con bò” – Camilo Cruz, PhD

Tên thương hiệu sẽ đi cùng thương hiệu gần như mãi mãi, khắc sâu ấn tượng vào khách hàng, và vì thế trở thành một trong những yếu tố quan trọng hàng đầu trong tâm thức của những người làm thương hiệu. Đặt tên thương hiệu cũng như đặt tên cho đứa con yêu của mình vậy, cũng đau đáu, cũng lo lắng, cũng cân nhắc giữa bao nhiêu lựa chọn và kỳ vọng, bạn muốn sau này những người xung quanh, bạn bè, thậm chí là kẻ thù của con bạn gọi con bạn bằng cái tên như thế nào? Nhiều người khởi nghiệp nghĩ rằng việc đặt tên thương hiệu thật ra chẳng có gì phức tạp, chỉ cần là một cái tên mình thích là quá ổn, nhưng thực tế có phải như vậy không? Qua một chút kiến thức và kinh nghiệm tích lũy được, mình sẽ chia sẻ một số tiêu chí nhất định nên thỏa mãn nếu bạn muốn thương hiệu của bạn có một cái tên “đẹp” ngoài việc thể hiện được tinh thần của thương hiệu.

adbusters_brand_baby

1. Hợp pháp

Đây là điều đầu tiên cần cân nhắc đến khi đặt tên thương hiệu, vì nếu không thỏa mãn yêu cầu này thì tất cả những yếu tố sau đều không còn là vấn đề nữa. Giống như khi sinh một người con ra đời, chúng ta cần đi đăng ký khai sinh cho con vậy. Bạn cần kiểm tra xem tên thương hiệu của bạn đã có ai “ý tưởng lớn gặp nhau” chưa, để kiểm tra thông tin rất dễ dàng, bạn có thể tra cứu tại Sở Kế hoạch đầu tư, Cục Sở hữu trí tuệ hay gõ thẳng cái tên ấy lên hỏi Google, bạn sẽ có ngay câu trả lời. Vậy một tên thương hiệu như thế nào là hợp pháp? Để cho dễ hiểu, một tên thương hiệu hợp pháp là có tính Nhận biết  và Phân biệt, giúp khách hàng của bạn nhận ra bạn giữa các thương hiệu khác và không bị nhầm lẫn thương hiệu của bạn.

2. Tên thông dụng – đặc thù ngành – trái ngành

Đã bao giờ các bạn tự hỏi tên thương hiệu “Apple” lại được bảo hộ trong khi đó là một từ ngữ rất đơn giản và phổ thông chưa? Và giả sử chưa có Apple, Inc. xuất hiện thì một người bán táo có được đặt tên thương hiệu của mình là Apple không? Vấn đề ở đây lại là tính phân biệt. Đểcó tính phân biệt, nhãn hiệu phải tự có khả năng phân biệt hàng hóa và dịch vụ. “Apple” (quả táo) là một nhãn hiệu có tính phân biệt ở mức độ cao cho sản phẩm máy tính, bởi vì nó không liên quan gì tới sản phẩm máy tính, nhưng nó lại không có tính phân biệt nếu được sử dụng đối với quả táo thực. Nói cách khác, ai đó trồng và bán táo sẽ không thể đăng ký từ “apple” (quả táo) để làm nhãn hiệu và bảo hộ nó, bởi vì đối thủ cạnh tranh của anh ta có thể phải sử dụng từ này để mô tả hàng hóa của họ. Thế nên, tìm hiểu một cái tên trước khi lựa chọn nó là một điều rất cần thiết.

Well-Known World Brand Logotypes

3. Đơn giản – dễ nhớ – dễ viết – dễ đánh vần – nên có ý nghĩa ẩn

Bạn có thể sẽ không quá nhớ những thương hiệu như Bỉm BINO, Mì Miliket, Tivi Plano nhưng sau khi bạn biết đằng sau chúng là những ý nghĩa thú vị như Bỉm Nội (BINO), Mì liên kết (Miliket), Phẳng là nó (Plano) thì có lẽ sẽ khó mà quên được những tên thương hiệu thú vị này phải không? Tên thương hiệu càng nên đơn giản, dễ đọc, không gây nhầm lẫn, một câu chuyện tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại khiến mình rất khó hiểu. Có lẽ ai cũng biết Viettel, nhưng đã ai thử gọi điện cho tổng đài Viettel chưa? “Alo Việt theo abc xin nghe ạ”, “alo việt ten xyz xin nghe ạ”, nói thật là đến thời điểm này mình cũng không còn chắc chắn là gọi là “Việt theo” hay “Việt ten” cho đúng. Hãy chắc chắn rằng tên thương hiệu của bạn chỉ nên có MỘT cách đọc thôi nhé 🙂

4. Think global – Do local

Mình lấy slogan của ngôi trường mình học để nói lên luận điểm này. Tên thương hiệu cần đáp ứng việc mở rộng thương hiệu khi thâm nhập ra ngoài lãnh thổ ban đầu, tên thương hiệu sẽ không bị hiểu lầm khi dịch ra một ngôn ngữ khác. Trong các loại sản phẩm, xe hơi thường mắc các vấn đề về dịch thuật nhất. Khi người ta cười thầm với nhau về chiếc Chevy Nova của General Motors ở Châu Mỹ La tinh, gã khổng lồ xe hơi này hoàn toàn bỡ ngỡ cho đến khi có người nói với họ rằng trong tiếng Tây Ban Nha, “nova” có nghĩa là “không chạy được”. Ford cũng không thể tưởng tượng được chiếc Pinto của mình bị xa lánh ở Brazil, cho đến khi họ phát hiện ra Pinto có nghĩa là “dương vật nhỏ” trong tiếng lóng Bồ Đào Nha ở đây. Cách đây cũng khá lâu, người ta vẫn nghi ngại khi Omachi cho ra đời Mì tôm Omachi Sagami trong khi Sagami cũng là một thương hiệu nổi tiếng của Nhật về… bao cao su…

Thế đấy, một cái tên thương hiệu “đẹp” cũng có nhiều vấn đề phải nghĩ đúng không? Hy vọng các bạn có thêm 1 chút gì đó sau khi đọc bài chia sẻ của mình và chúc các bạn sẽ có những tên thương hiệu trên cả tuyệt vời…

Ngọc Anh Branding